không tin anh yêu thầm em đâu
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu! Thẻ Của Anh Em Quẹt Cả Đời Cũng Không Hết. Em Là Tất Cả Đối Với Anh. Chồng Thê Nô Cưng Sủng Vợ Tận Trời! Phó Âm Sanh Của Mục Hoài (Sủng Hôn Rêu Rao) Sủng Tiểu Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc. Tình Nhân Của Tổng Tài.
Sao tín đồ đành lỡ yêu cấp vàng, em mới là người yêu anh. Sao anh không nhận ra, cô ta đâu còn yêu thương anh. Như ngày ngày hôm qua anh từng mơ. Không còn thân mật anh từng ngày giống hệt như em làm, như em làm. Tuy là tín đồ đến sau muộn màng, em mới là tình nhân anh
Read Chương 6 : Con anh cũng là con em. , stories Fanfic BJYX : Là Yêu Là Hận Là Đau Là Hạnh Phúc of soyabeansoya daily updated chapters
Cách Vay Tiền Trên Momo. Edit Graycat2411“Đào Nhiễm Nhiễm! Con bây giờ đến phẩm chất lương thiện cũng bị bào mòn rồi hả!” “……” “Chẳng bù cho thằng bé kia, hiểu chuyện như vậy, sợ làm phiền nhà ta chủ động nói muốn dọn ra ngoài. Con không nên lấy lòng dạ hẹp hòi của con mà nghĩ về người khác như vậy, để mẹ nói con nghe, con nên học theo thằng bé ấy đi, nếu vẫn còn đứng ở hạng hai đếm ngược, mẹ sẽ lột một lớp da của con xuống.” Đào Nhiễm tức chết rồi. Điểm đáng ngờ nhiều như vậy, sao đầu óc mẹ cô đột nhiên trở nên đơn giản thế. Một đứa con trai thảm như vậy, sao trước giờ chư từng nghe ba nhắc qua? Đột nhiên mất mẹ lại được đón ngay về nhà, thậm chí còn thản nhiên ôn nhã ứng đối với Trình Tú Quyên, để lại cho bà ấn tượng tốt. Một thằng con trai lớn lên trong trán nhỏ, cử chỉ hành động lại khéo léo tự nhiên hào phóng, hợp với ý mẹ. Đào Nhiễm cảm thấy, đưa cậu ta ra ngoài ở chẳng lẽ là vì để cậu ta tự do không bị ai quản? Càng nghĩ càng thấy có khả năng. Chẳng sợ không có gặp mặt, Đào Nhiễm liền đối với tên “Con nhà người ta” này không có nửa điểm ấn tượng tốt. Cô rầm rì phản bác “Lòng mẹ lớn, con không cảm thấy cậu ta tốt ở đâu!” “Vậy như con mới là người tốt đúng không! Nói thêm một câu nữa ăn xong con tự đi mà rửa chén.” Đào Nhiễm chớp mắt một cái bỗng an tĩnh như không. Ăn xong dì Trương thu dọn chén, hỏi Đào Nhiễm “Đi chơi ở băng thành không vui sao, gầy mất một vòng rồi.” “Cũng vui lắm ạ, chỗ đó mát cực!” Trình Tú Quyên lên phòng lại quay xuống lần nữa, đưa tiền cho Đào Nhiễm “Các cin tháng chín khai giảng rồi, thằng bé ngoan thật còn chịu bớt thời gian phụ đạo cho con, con nhân dịp mấy ngày này đi mua cho nó ít nó ít đồ biết không? Quần áo hay giày dép linh tinh gì đấy, người ta mới chuyển trường lại đây, chắc vẫn chưa quen được. Nó không có ai chiếu cố, nhà ta càng phải đối xử với nó tốt thêm chút nữa mới được hiểu không.” Đào Nhiễm nhận tiền, xem như đồng ý. Trình Tú Quyên híp mắt nhìn cô một cái “Tóc xấu quá!” “……” ~ Rửa mặt xong Kiều Tĩnh Diệu nằm trên giường Đào Nhiễm cảm thán “Dì thật hoạt bát.” “Tặng mày đấy” “Tao sợ đau.” Kiều Tĩnh Diệu cười nói, nhưng cô có thể cảm giác được Trình Tú Quyên đối với cô cũng khá lãnh đạm. Cô không để bụng, dù sao thành tích cô cũng không quá tốt, lại lớn hơn Đào Nhiễm một tuổi, ở trường học cũng không phải dạng học sinh chăm ngoan nghe lời, có cha mẹ nào thích con mình kết bạn với người như cô đâu. Kiều Tĩnh Diệu hỏi Đào Nhiễm “Cái cậu trai kia mai mày có đi gặp không? Có mua đồ cho cậu ta chứ?” Cô nói, làm Đào Nhiễm lăn lộn ôm Đại công tử trên mặt đất vào lòng. Đào Nhiễm cong người ôm công tử “Chờ mấy ngày nữa đi, tao vẫn cảm thấy cậu ta……” Cảm thấy dạng "con nhà người ta" này là cái đồ xấu xa. Cô nói thầm, đôi mắt mông lung nhìn sàn nhà. Một cái bật lửa màu đen. Phổi ba không tốt, không thể hút thuốc. Cô nheo nheo mắt, nhặt lên cái bật lửa màu đen kia, sự lạnh lẽo truyền đến lòng bàn tay. Thứ đồ này xuất hiện ở đây, chứng tỏ 2 điều Thứ nhất, cậu ta đã tới phòng cô. Thứ hai, quả thật cậu ta không phải loại tốt lành gì cho cam. - - Mấy ngày như nghỉ đông hay nghỉ hè đều trôi qua rất mau. Đào Nhiễm Nhiễm cảm thấy mới có mấy ngày ngắn ngủi, vậy mà vừa xé lịch ngày khai giảng đã đến đập vào mặt. Kiều Tĩnh Diệu vưa thu dọn đồ đạc vừa hỏi "Mày thật sự không định đi xem tên kia à, tao thấy do mày suy nghĩ nhiều thôi, đâu chắc bật lửa ấy là của cậu ta đúng không? Huống chi dì Trương cũng nói rồi, có ai vào phòng mày đâu, đồ trong phòng mày cũng đâu thiếu cái gì. Cậu ta lại không quen biết mày bỗng dưng đi vào làm chi? Chắc có thể do dì Trương hay ai đó làm rớt cũng nên.” Đào Nhiễm khẽ hừ nhẹ một sớm biết không ai tin, giờ ngay cả Kiều Tĩnh Diệu cũng không thèm tin, càng đừng nói đến người khuỷu tay quẹo ra ngoài như Trình Tú Quyên. Việc này cô từng nói qua với Kiều Tĩnh Diệu, nhưng Kiều Tĩnh Diệu khuyên cô đừng nghi thần nghi quỷ, khiến cho người cùng phe lại chém giết nhau không hay. Thiếu niên mười bảy tuổi lấy đâu ra nhiều tâm tư như vậy, cô nghĩ nhiều quá. Đào Nhiễm cọ tới cọ lui vài cái, cũng không đi xem “Gia giáo bản mới”. Cô sờ qua túi tiền, thật dày. Trình Tú Quyên lần này hẳn cũng là bỏ vốn gốc, hy vọng tới người kia cứu vớt làm thông suốt Đào Nhiễm. Nhưng Đào Nhiễm lại không nghĩ bị người ta nhìn như con ngốc còn đem tiền dâng cho hắn, tiền này có thể dùng mua kem cả một học kỳ, cô mới không thèm đi đưa hết cho tên xấu xa kia. Hai cô gái nhỏ ở nhà xem phim thần tượng liên tiếp bốn năm ngày, nữ chính mong manh xinh đẹp yếu ớt, cùng nam chính diễn cảnh ly biệt thương tâm. Phim thần tượng ê ê a a mà kêu to, hai cô gái nhỏ ngồi trước TV vừa nhìn vừa khóc, đôi mắt sưng như hạch đào. Trình Tú Quyên đi ngang qua rất nhiều lần, chỉ có thể tỏ vẻ xem thường. E ngại có Kiều Tĩnh Diệu ở đây, bà cũng không mắng Đào Nhiễm nhiều, dứt khoát đi ra ngoài đánh bài, mắt không thấy tâm không phiền. Hôm nay Kiều Tĩnh Diệu nhất định phải về nhà, Đào Nhiễm đưa cô ấy đến cửa. Mặt trời tỏa nắng gắt, Đào Nhiễm đứng một lát liền cảm thấy nóng đến không được. Cũng may Kiều Tĩnh Diệu đã mau chóng lên xe đi rồi, Đào Nhiễm phất phất tay với cô ấy. Kiều Tĩnh Diệu cười nói “Mau trở về đi thôi, đứng dưới nắng lâu quá sẽ đau mắt.” Kiều Tĩnh Diệu chân trước vừa đi, Đào Nhiễm vừa về đã thấy Trình Tú Quyên ngồi trên sô pha chờ cô. Cô theo bản năng đóng cửa muốn vọt chạy vào phòng. Trình Tú Quyên túm cổ áo cô lên "Chậc chậc, Đào Nhiễm Nhiễm, mấy ngày hôm bị đánh chưa đủ tởn đúng không?” “Mẹ, mẹ buông tay, đauuuuu.” Cô cố gắng làm ra bộ dạng yếu ớt mong manh khiến Trình Tú Quyên nghiêng nghiêng đôi mắt “Được lắm, bạn con cũng đi rồi, chúng ta tính sổ thôi. Không phải mẹ muốn can thiệp vào việc con sẽ kết bạn với ai, nhưng con tự mình nhớ lại xem, máy ngày nay hai người các con đã làm được gì?” Đào Nhiễm “……” Xem phim truyền hình, ăn khoai tây chiên, nói chuyện phiếm. “Cho nên mẹ nói, bạn bè thì cũng phải chọn mà chơi. Nếu là thằng bé họ Ngụy ở đây, chắc chắn nó sẽ kéo con đi luyện đề. Đào Nhiễm Nhiễm, con lớn như vậy rồi còn muốn chọc mẹ tức à?” Đào Nhiễm vừa nghe đến tên của người kia trong miệng Trình Tú Quyên, tâm trạng liền tụt dốc không phanh. Cô phản bác “Bạn con như thế nào? Người ta ít ra cũng là nhân phẩm đaon chính, còn tên họ Ngụy trong lời mẹ có trời mới biết hắn ta là thứ quỷ gì.... a a a, mẹ đừng nhéo lỗ tai con!” Trình Tú Quyên buông tay, quả nhiên vành tai trắng nõn đã đỏ ửng, nhìn quá thảm. Thật đúng là nơi nào cũng không thể chạm được mà. Trình Tú Quyên trừng mắt “Kêu con đi mua đồ cho người ta mua chưa?” Đào Nhiễm không hé răng. “Hôm nay đi ngay, nếu không tiền tiêu vặt học kỳ này đừng mong nhận được, có giỏi thì giữ lại số tiền ấy xem.” Đào Nhiễm hít sâu một hơi. Tiền tiêu vặt một học kỳ so với tiền mua kem hơn rất nhiều. Trình Tú Quyên đối xử với cô như mấy người hào môn khác, đến cả tiền ba Đào cho cô cũng là con số nhất định. Đào Nhiễm nghĩ đến còn phải mua mấy bộ truyện tranh yêu thích, lập tức thỏa hiệp “Con đi con đi.” Đáp ứng rồi vốn nên đi ngay, nhưng rốt cuộc vẫn đến chiều muộn mới ra khỏi nhà. Trình Tú Quyên thấy bộ dạng không tình nguyện của con gái cũng không láu xe đưa cô đi, chỉ đưa đến chân núi. Giữa hè, hai bên đường ngẫu nhiên có thể bắt gặp mấy con bướm trắng bay. Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, để lại phía chân trời một màu ráng vàng. Năm nay mùa hè đặc biệt nóng, Đào Nhiễm thở hổn hển cả bằng miệng lẫn mũi, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng, chuyên chọn chỗ đường có bóng cây đi vào. Tuy là như vậy, nhưng đi được hai mươi phút cô vẫn chịu không nổi. Cô chạy đến siêu thị nhỏ mua kem que, cắn một miếng vào mới thấy có cảm giác sống lại. Đầu năm nay vẫn chưa phải lúc nhà nhà đều có điều hòa, trừ bỏ khu nhà giàu trên núi thì nhà dân ở dưới đều có thu nhập trung bình. Ông chủ siêu thị ngồi trước cửa phe phẩy đem quạt hương bồ, trong siêu thị không có điều hòa, Đào Nhiễm dừng một lát cảm thấy chịu không nổi, liền cũng ra bên ngoài đứng. Cô ăn xong kem, môi cũng ửng đỏ vì lạnh, nhìn có vẻ dễ thương. Ông củ lấy cho cô chiếc ghế nhỏ nhưng cô vội xua xua tay, nói chính mình còn có việc phải làm. Chậm rì rì đi đến cửa chung cư nhà mình, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn nhìn. Đồng phục treo ở lầu hai đã thu vào, áo sơmi màu trắng lại vẫn ở nguyên đó. Cô không nhìn ra là do cậu ta đã để quên nó ở đó, hay là chiếc áo mới giặt. Trên ban công trụi lủi, cả bồn cây xanh nhỏ cũng không thấy. Đào Nhiễm ngẩng cổ, xem áo sơmi bay bay nhẹ trong gió, đột nhiên thấy cậy ta có chút phẩm vị. Kỳ thật vẫn là không muốn đi lên gõ cửa. Cô không hề có thành ý, gì cũng không mua, vốn dĩ cũng chỉ tính toán đem tiền đưa cho hắn là xong việc. Nhưng sắp đến cửa, cô mới nhớ tới, ngay cả họ tên người kia cô còn không biết. Chỉ nghe Trình Tú Quyên nói qua hắn họ Ngụy. Ồ, Ngụy sao. Vậy lát nữa cô gọi bạn học Ngụy là được rồi. Cô nhìn lầu hai cong cong đôi mắt “Bạn học Ngụy này, áo sơmi của bạn thật khó coi.” Đến cả logo cũng không thấy. Gió hạ ôn hòa, nhẹ nhàng phất động làn váy hông nhạt của cô. Phía sau có người đến mang theo vài phần ý cười hỏi “Thật không?” Đào Nhiễm nói sau lưng còn bị người ta nghe thấy đương nhiên chột dạ. Vội quay đầu nhìn. Cậu đứng cách cô ở vài bước có hơn, không biết đã đứng bao lâu. Đã thấy cô ngớ ngẩn bao nhiêu? Tóc đen trên trán thiếu niên ấy ướt đẫm, hình như mới vừa chạy bộ trở về. Ánh mắt cậu ta đen nhánh, từ xa nhìn lại sâu không thấy đáy, đôi môi nhợt nhạt cong cong, không làm người ta thấy ôn nhu, chỉ thấy có vài phần lương bạc. Cô đang cảm thấy nóng bức nhưng chỉ vừa nhìn thấy cậu ta, cái nóng này đột nhiên tan biến, ngược lại còn thấy lạnh lẽo đôi chút. Cái loại dự cảm bát thường này làm cô chỉ muốn nhanh chân chạy trốn cho cong, nhưng cậu thiếu niên kia đã chạy tới trước mặt cô. Cậu ta cúi người nhìn cô, khóe môi lại cong thêm, tiếng nói mát lạnh, hỏi “Khó coi chỗ nào? Hửm? Đào Nhiễm.” “……” Đào Nhiễm căng da đầu, “Nơi nào cũng xấu." Lúc này không cần cô phải đoán, cũng biết người trước mặt chính là bạn học Ngụy kia. Đáng sợ chỗ ở chỗ, cậu ta kêu tên Đào Nhiễm rất rõ ràng, làm cô không kịp chuẩn bị. Đào Nhiễm vốn dĩ mang tâm trạng đề phòng, lui ra phía sau vài bước đối mắt với cậu ta “Cậu biết tôi?” Ngụy Tây Trầm liếc nhìn cô một cái, hai gò má của cô gái nhỏ ửng đỏ, trong mắt vẫn dư lại mấy phần kinh sợ. Cậu nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ "Từng thấy qua ảnh chụp trong phòng khách.” Đào Nhiễm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Hai người phụ nữ trò chuyện đến khuya, ngày hôm sau Đào Nhiễm thức dậy vào sáng sớm, bị doạ một trận giật mình. Kiều Tĩnh Diệu ngủ không sâu, mơ mơ màng màng khuyên cô "Ngủ thêm một chút đi, hôm qua Phương Khả cho ngươi nghỉ, để ngươi vui vẻ. " Đào Nhiễm mặc quần áo của mình, cô lắc đầu "Không sao đâu, ta đi làm." Chị Phương Khả đối với cô là ân tình, cô ghi nhớ trong lòng nhưng kiên quyết không được một tấc tiến một thước, chuyên tâm làm việc là chuyện nên làm. Kiều Tĩnh Diệu biết không thể khuyên bảo được cô, dứt khoát cũng rời giường. Lúc Đào Nhiễm xách túi ra cửa, quả nhiên lại nhìn thấy Ngụy Tây Trầm, trong tay anh cầm hộp thức ăn, là cháo kê đã nấu xong. Samoyed xoay vòng quanh chân anh. Bước chân Đào Nhiễm dừng một chút, vẫn không nhận lấy. Tính toán bỏ qua anh rồi rời đi. Kiều Tĩnh Diệu dụi mắt đi ra "Yo, còn có thức ăn? "Cô đưa tay ra lấy, Ngụy Tây Trầm vẫn không nhúc nhích, anh lùi lại một bước, không cho cô đụng phải thứ trong tay mình. Kiều Tĩnh Diệu tựa vào cửa, ha hả cười "Keo kiệt."Cô nói xong lại ngồi xổm xuống trêu chọc chó nhỏ. Đào Nhiễm nhìn thấy cục diện này có vài phần lo lắng "Tĩnh Diệu. " "Ừ?" "Ta không ở nhà ngươi có chán không?" "Không, ta có thể đi dạo phố." Khi họ nói chuyện, Ngụy Tây Trầm đứng sang một bên, không lên tiếng quấy rầy, yên tĩnh như một tác phẩm điêu khắc. Nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô, yên tĩnh, bình thản. Đào Nhiễm bị nhìn không được tự nhiên, bước nhanh ra khỏi phòng. Cô vừa đi, phong cách của Kiều Tĩnh Diệu liền thay đổi, ngôn ngữ sắc bén "Lúc trước Tổng giám đốc Ngụy nếu đã tàn nhẫn hạ quyết tâm kia, hiện giờ cũng nên buông tha Đào Đào, cũng là buông tha cho chính mình. Tôi cảm kích anh đã đưa chúng tôi trở về để gặp Đào Đào, nhưng vẫn mong anh rời xa cô ấy. " Sắc mặt Ngụy Tây Trầm cũng không thay đổi, xoay người mở cửa mang hộp thức ăn trở về. Không ai trên đời này có thể làm tổn thương anh, ngoại trừ Đào Nhiễm. Hắn ra ngoài, đi đến ki-ốt báo chí gần đó, truyện tranh kỳ tới của Đào Nhiễm hôm nay được đưa ra thị trường. Anh liền ngồi trong quán cà phê xem và chờ cho đến khi cô tam tầm. Phong cách vẽ của cô rõ ràng không giống như các họa sĩ khác, sử dụng màu sắc rất táo bạo nhưng câu chuyện rất tươi mới. Anh chợt nhớ tới quyển sổ vàng trong ngăn kéo của cô năm đó, sau khi bị anh cầm lên, mặt đều đỏ bừng. Lúc bọn họ ngồi cùng bàn, cô cơ hồ chưa từng đứng đắn nghe qua một lần, mà anh luôn đọc báo cáo, tuy rằng anh không nhìn cô, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở thanh xuân tươi trẻ bên cạnh. Không giống với loại hơi thở mục nát quá sớm này của anh, dường như cô vĩnh viễn vui vẻ, tràn đầy sức sống. Thật ra cô vẫn không thay đổi, người thay đổi là anh. Bàn tay lật trang của anh dừng lại. Là anh bướng bỉnh với quá khứ, mới đem bọn họ biến thành bộ dáng như bây giờ. Anh đã sớm hối hận, vẫn luôn tra tấn chính mình, cô khó chịu nhưng đau đớn muốn chết cũng là anh. Anh thậm chí còn muốn giết chính mình. "Anh." Ngụy Vân Vân ngồi xuống đối diện anh. "Anh không về sao, công ty còn cần anh nữa. " Anh cũng không ngẩng đầu nhìn cô, ngón tay thon dài đặt trên trang sách, dường như chưa nghe thấy. "Anh, năm đó cô ta đối với anh như vậy, anh gánh tội thay cho cha cô ta, thiếu chút nữa bị đánh chết. Cô ta bỏ rơi anh, anh cứ như vậy tha thứ cho cô ta sao?" Ngụy Vân Vân chớp chớp mắt, bộ dáng rất khó hiểu, trên mặt còn mang theo vài phần thiếu nữ thuần khiết nhìn Ngụy Tây Trầm. "Ngụy Vân Vân." Anh cuối cùng cũng có chút phản ứng, tựa vào chỗ tựa lưng, trong mắt lạnh lùng hiện lên châm chọc, "Thu hồi bộ dáng của cô đi, chuyện của tôi, cô không có tư cách quản. " Ngụy Vân Vân có chút tức giận. Cô cố gắng duy trì vẻ thương tâm "Sao anh có thể đối xử với em như vậy, đừng quên ai đã cứu anh." Ngụy Tây Trầm lúc này thật sự cười "Ngụy Vân Vân, nếu không phải cô cứu tôi. Tôi đã sớm hành hạ chết cô từ lâu, tin hay không? " Giọng điệu của anh kén chọn nhưng ngữ điệu lạnh lẽo, Ngụy Vân Vân thật sự cảm nhận được một ý lạnh toát ra. Bây giờ cô mới ý thức được người đàn ông này nửa phần ân tình cũng không nói, trước kia anh không ngại bất kỳ hành vi nào của cô là bởi vì không để vào mắt, hoàn toàn không thèm để ý. Nhưng khi đề cập đến Đào Nhiễm, anh trở nên lạnh lùng và sắc bén. Quả nhiên chỉ có ở bên cạnh Đào Nhiễm, anh ta mới là sống. Ngụy Vân Vân có chút sợ hãi nhưng cô càng cảm thấy thú vị. Cô rụt rè nói, "Em sẽ không quấy rầy anh, anh đừng nóng giận." ~ Nhưng buổi chiều, Đào Nhiễm gặp Được Ngụy Vân Vân ở phòng làm việc. Tiểu Đồng nói có một cô gái tìm cô, cô còn tưởng rằng là Kiều Tĩnh Diệu. Kết quả vừa đi qua liền nhìn thấy Ngụy Vân Vân ngồi trên ghế cười như không cười. Đào Nhiễm có loại xúc động muốn hắt nước lên mặt cô ta. Cũng may cô kiềm chế "Cô có việc gì sao?" "Có biết cha cô chết như thế nào không?" Đào Nhiễm bỗng nhiên ngước mắt lên, ánh mắt hơi lạnh "Không cần cô đến nói cho tôi biết. " Đáng tiếc Ngụy Vân Vân không chấp nhận loại từ chối này "À, ông ta bị cha tôi dẫn người đánh đến gần chết, cuối cùng cảnh sát đến mới cứu ông ta một mạng, đáng tiếc sau đó vẫn bị trúng một phát súng kia, "hanh" một tiếng, đầu liền nở hoa." Tay cô làm động tác đặt súng ở thái dương của mình, trên mặt cười. Đào Nhiễm không nói một tiếng, bưng chén trà trên bàn lên, trực tiếp hắt lên mặt cô. Ý cười trên mặt Ngụy Vân Vân cứng đờ, trên lông mi còn dính bã trà. Đào Nhiễm hừ cười "Ngụy tiểu thư, cô muốn tìm người tìm vui vẻ, sợ là tìm nhầm người rồi, hai anh em các người có thể không cần âm hồn bất tán như vậy hay không, giống như bệnh thần kinh quấn lấy tôi. Về phần chuyện của cha tôi, còn chưa tới phiên cô tới nơi này nói bậy." Cô thật sự cảm thấy Ngụy Vân Vân có bệnh. Ngụy Vân Vân một ngày ăn hai lần mất mặt, trong lòng tức giận không nói nên lời. Nhưng cô làm việc đã quen loanh quanh vòng vo, còn không làm được loại chuyện trực tiếp động thủ như Đào Nhiễm, một bụng lửa giận không thể phát tiết. Nhưng ngẫm lại bộ dáng hiện giờ của Đào Nhiễm, cô cũng coi như có công lao, Ngụy Vân Vân thở dốc một hơi, trong lòng cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Ngụy Vân Vân nhìn ra cửa "Đào tiểu thư, cô động thủ với tôi thì thôi, nhưng anh trai tôi đối xử tốt với cô như vậy, cô thậm chí ngay cả anh ta cũng mắng, có phải có chút lòng lang dạ sói hay không." Đào Nhiễm nhướng mày "Đối xử tốt với tôi?" Cô nói chậm rãi, "Tôi cứ mắng, làm sao nào." " Ngụy Vân Vân trong lòng cười lạnh, làm bộ mới nhìn thấy bộ dạng Ngụy Tây Trầm, từ trên sô pha đứng lên "Anh." Ngụy Tây nhíu mày đi vào, anh đi thẳng đến trước mặt Đào Nhiễm, đưa tay sờ tóc cô "Cô ta bắt nạt em sao? " Đào Nhiễm nghiêng đầu, tránh tay anh "Không có, tôi hung dữ như vậy, cô ta đâu bắt nạt được tôi, phiền tổng giám đốc Ngụy mang em gái anh đi, đưa vào bệnh viện tâm thần cũng được, tóm lại đừng tới nơi này làm phiền tôi. " Ngụy Tây Trầm quay đầu nhìn Ngụy Vân Vân, ánh mắt đen tối, Ngụy Vân Vân run lên, anh ta thật sự đang suy xét lời Đào Nhiễm nói. Anh ta điên rồi sao? Ngụy Vân Vân quả thực muốn phát điên "Anh, em là em gái ruột của anh, cô ta vừa mới làm cái gì anh không thấy sao? Cô ta động thủ với em, còn mắng anh, cô ta một chút cũng không để ý tới anh, người phụ nữ như vậy, anh thích ở điểm nào vậy?" Không biết câu nào của cô chọc đến Ngụy Tây Trầm, hơi thở trên người anh bỗng nhiên nguy hiểm. Ngụy Tây lạnh lùng mở miệng "Ngụy Vân Vân, buổi sáng tôi nói gì, cô quên nhanh như vậy sao? " Ngụy Tây Trầm giọng nhếch môi "Cô thật đúng là không ngại giáo huấn dài dòng nhỉ, muốn tôi đưa cô đi cùng Ngụy Phạn sám hối không? " Ngụy Vân Vân cả người lạnh lẽo, anh ta biết cái gì sao? Cô cố gắng cười cười "Em sẽ về Cẩm Thành, không quấy rầy các người nữa. " Cô bước chân lảo đảo, chạy ra khỏi phòng làm việc. Đào Nhiễm vốn không có hứng thú bọn họ đang nói cái gì, thẳng đến khi nhắc tới Ngụy Phạn, cô mới nhịn không được ngước mắt lên. Nguyên nhân gốc rễ của việc Đào Hồng Ba vào tù chính là người thừa kế nhà họ Ngụy nguyên bản - Ngụy Phạn đã chết. Hết lần này tới lần khác, Ngụy Tây Trầm cái gì cũng không nói. Anh ngồi đối diện cô, lau sạch trà trên bàn cho cô. Đào Nhiễm thật lâu không chủ động nói chuyện với anh, cô cắn răng mở miệng "Ngụy Phạn chết, anh biết chuyện gì xảy ra đúng không? " Nụ cười trong mắt anh chợt lóe lên "Đại khái biết. " Sau đó thì sao? Không có sau đó. Anh cũng không nói tiếp, Đào Nhiễm tức giận đến ngứa răng, anh đang ép cô chủ động nói chuyện với mình, mềm mại không được anh liền cứng rắn. Anh biết vì cha mình, Đào Nhiễm sẽ chủ động mở miệng. "Vậy xin anh nói cho tôi biết. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, cái chết của Ngụy Phạn thật sự là lỗi của cha tôi sao? " Ngụy Tây Trầm nhìn cô "Em ngồi xuống đây, anh nói cho em biết. " Thân thể cô cứng ngắc, hơn nửa ngày mới thỏa hiệp, đứng dậy ngồi bên cạnh anh. Cô giống như trốn ôn thần, cách anh thật xa, biểu tình của anh không thay đổi, vẫn không mở miệng. Đào Nhiễm mím môi, ngồi cạnh anh. Hắn vẫn không có ý định mở miệng. "Anh rốt cuộc muốn thế nào?" "Ngồi trên đùi anh." Giọng điệu anh bình tĩnh. Đào Nhiễm một trận lạnh buốt, lời nói ghê tởm như vậy, anh nói ra thế nhưng mặt không đổi sắc, không biết xấu hổ, thật đúng là không ai sánh bằng Ngụy Tây Trầm. Trước kia anh có sở thích này, giờ cô đồng ý mới là có quỷ. "Anh nằm mơ đi, không muốn nói tôi cũng có thể tra ra, hiện tại anh đi ra ngoài cho tôi." Anh đứng dậy, đi đến cửa mà không nói một lời. Sau đó nhớ tới cái gì đó quay đầu lại "Nếu anh đưa Ngụy Vân Vân vào bệnh viện tâm thần, em có thể thích anh thêm một chút không? " Đào Nhiễm mở to hai mắt, cô cảm thấy Ngụy Tây Trầm thật sự đáng sợ, cô đều bắt đầu hoài nghi "Cô ấy là em gái ruột của anh đúng không? " "Có lẽ vậy." "...... Không, anh vào đi, tôi sẽ suy xét một chút." Nhưng Ngụy Tây không mắc lừa, giọng điệu anh bình tĩnh "Em đang lừa anh, em vẫn muốn bỏ rơi anh." Cô cười "Đúng vậy." Môi anh mím thành một đường thẳng, tựa hồ có chút khổ sở, xoay người rời đi. Liên tiếp mấy ngày, Đào Nhiễm đều rối rắm chuyện năm đó của Ngụy Phạm và Đào Hồng Ba, Ngụy Vân Vân không xuất hiện nữa, nhưng Nguỵ Tây Trầm cũng không thỏa hiệp. Anh từ trước đến nay chính là người cực kỳ kiên nhẫn, giống như dã thú nằm ngủ đông trong rừng rậm, mặc kệ chờ bao lâu cũng sẽ không buông tha bố cục của mình. Đào Nhiễm nói tự mình điều tra, nhưng cô tra được mới lạ. Không nói cô căn bản nửa điểm cũng không hiểu về nhà họ Ngụy, sự tình đều trôi qua lâu như vậy, người biết chuyện năm đó rất ít, làm sao có thể bị cô tra được. Mỗi lần cực kỳ phiền não, trong lòng cô đều có một thanh âm nói, "ngươi đáp ứng điều kiện của hắn đi, không có bao nhiêu tổn thất, có thể biết sự thật." Không phải là... Không phải là ngồi xuống một chút... Nhưng mà thanh âm lớn hơn trong lòng đang phản bác, "Đào Nhiễm, không cần sẹo tốt quên đau. Khi anh ta yêu ngươi có thể móc tim ra cho ngươi, khi không yêu ngươi, ngay cả khi ngươi hóa thành một hũ tro cốt, anh ta sẽ không rơi một giọt nước mắt."
Cô lấy bộ 《 Kiêu hãnh và định kiến 》, mở ra trang giấy trắng tinh. Trang 18 chỗ trống —— Chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo Mình cảm thấy Darcy tiên sinh chính là như thế này. Sau đó phía dưới vẽ chân dung một người. Thiếu nữ còn bổ sung Người đàn ông ngạo mạn như vậy, tiểu thư Elizabeth sẽ không thích anh ta. Trang 154 chỗ trống —— Giỡn chơi mà vẽ một bức tranh sinh động như thật, tiểu thư Elizabeth nhéo gương mặt Darcy tiên sinh, bên cạnh là khung nói chuyện “Sớm muộn gì muốn ngươi đẹp*!” câu này thật sự chịu ko hiểu huhu Đào Nhiễm càng về sau, hô hấp càng nhanh, tay ẩn ẩn phát run. Bên cạnh Văn Khải đột nhiên run lên. Đào Nhiễm theo ánh mắt cậu ta ngẩng đầu. Thiếu niên dựa vào cạnh cửa phòng ngủ, tóc còn hơi ướt, trong mắt đen nhánh, lạnh như băng mà nhìn cô. Trong không khí đều là hơi thở Tu La tràng. Văn Khải chân run rẩy chạy, Đào Nhiễm cũng run rẩy chạy theo. Cửa phanh một tiếng bị đóng lại. Đào Nhiễm bị bắt tận tay không cách nào giải thích, mắt to hiện lên kinh sợ, run rẩy mà quay đầu lại. Thiếu niên cúi đầu nhìn cô, duỗi tay sờ nàng cô. Cậu cong khóe môi “Cậu sợ cái gì?” Sợ chết huhuhu, chân cô đều phát run, giống như biết được cái gì không nên biết! Cậu cười một tiếng, đôi tay chống ở hai bên đầu cô “Nói cảm thụ của cậu đi.” Đào Nhiễm nhìn vào mắt cậu, lắp bắp muốn hỏi “Nói cái gì?” Thiếu niên trong mắt mang theo ý cười “Biết tôi thích cậu?” Đào Nhiễm bị dọa khóc “Tôi cái gì cũng không biết, tôi sai rồi.” Ngụy Tây Trầm rũ mắt nhìn cô, cô thật sự rất sợ, cả người đều run. Cậu lười biếng mà ra lệnh “Đứng thẳng.” Đào Nhiễm hiện tại hận không thể quỳ xuống tới ôm đùi cậu cầu xin tha, cậu lại bảo cô đứng thẳng, cô chịu đựng run rẩy, đứng thẳng tắp, thiếu chút liền đạt tiêu chuẩn quân nhân. Thiếu niên trong mắt hiện lên một tia ý cười, hơi hơi cúi đầu. “Này, ngẩng đầu nhìn tôi.” Mặt cô hơi nóng, nâng đôi mắt hồng lên nhìn cậu “Tôi bị bệnh.” Cho nên cậu tha cho tôi đi. Ngụy Tây Trầm bị bộ dạng này của cô chọc cười. Cậu biết cô sợ, những quyển sách đó, tất cả đều là trước kia cô dùng qua. Tác phẩm nổi tiếng, truyện tranh thiếu nữ, đều là Đào Nhiễm quyên ra ngoài, rải rác tới tay rất nhiều người, cuối cùng lại đều về tới tay cậu. Đây là một loại tình cảm đáng sợ, không chỉ cô sợ, chính cậu cũng thấy sợ. “Cho nên.” Cậu nhìn cô “Tôi muốn dọn đi rồi, nào, cười cùng tôi nói hẹn gặp lại.” Đào Nhiễm nở rộ một nụ cười tươi siêu cấp sáng ngời, trong ánh mắt đều là ánh sáng lấp lánh “Ngụy Tây Trầm, hẹn gặp lại!” “Cậu đừng mơ.” Ngụy Tây Trầm cười, “Lão tử vừa mới chơi với cậu, tôi đột nhiên cảm thấy vẫn là không đi thì tốt hơn.” Đào Nhiễm gian nan nói “Vậy tôi đi có được không?” Cô thật sự sợ, lông mi run run lên, nhìn hết sức đáng thương. Cậu khai ân nói “Được rồi đi đi.” Ngụy Tây Trầm mở cửa cho cô, Đào Nhiễm cao hứng phấn chấn chạy ra ngoài. Ngụy Tây Trầm đi tới bàn trà. Nhìn quyển 《 Kiêu hãnh và định kiến 》 vẫn đang mở, cậu lật đến trang 165. Thiếu nữ viết Hôm nay Darcy tiên sinh thay đổi, anh ta là người cao ngạo như vậy, có thể cúi đầu, toàn tâm toàn ý đối với một người. Mình cảm thấy rất khó, nếu có người yêu mình như vậy, mình sẽ gả cho người đó. Các loại tình cảm kiều diễm của thiếu nữ, tất cả đều bày tỏ trong cuốn sách, cùng với truyện tranh này. Cô sẽ tự mình vẽ, cũng sẽ tự mình viết lời thoại. Sau lại chậm rãi lớn lên, những quyển sách đó bị cất dưới đáy hòm, cùng với quần áo cũ, gửi tới những bạn cùng lứa tuổi cần trợ giúp. Cô đã sớm đã quên tình cảm tinh tế năm đó, có lẽ cũng chỉ có một người là cậu nhớ rõ. ~~~ Tới tháng 10, Đào Nhiễm cũng đã khỏi hoàn toàn. Cô lại tung tăng nhảy nhót tới trường học. Chuyện thứ nhất chính là dọn bàn, lại ngồi cùng Đoạn Phân Phương. Lam Tấn cũng dọn bàn, chạy tới ngồi cùng Ngụy Tây Trầm, chủ nhiệm lớp còn chưa nói, chính cậu ta lại nghiêm túc mà giải thích “Em phải cùng bạn học Ngụy học tập, nâng cao thành tích, tương lai còn thi vào một trường đại học tốt, vì xây dựng xã hội mà cống hiến.” Trần lão sư nghe được trợn mắt há hốc mồm, cuối cùng rất là tán thưởng “Được!” Phía trước Đào Nhiễm cùng Đoạn Phân Phương đều thấy không ổn. Tựa như phía sau là hai ngọn núi lớn, hai người họ mà không vui vẻ các cô đều phải xong đời. Đào Nhiễm tự lừa mình dối người, ngày đó ở nhà Ngụy Tây Trầm nhìn thấy đồ vật đó đều không thể quên được. Nhưng mà cô còn chưa cảm thấy “Quá đáng sợ” bởi vì Ngụy Tây Trầm đã dọn đi rồi. Dọn tới ở gần trường học. Đào Hồng Ba từ thành phố A trở về, quần áo cũng chưa thay liền đi tìm cậu. Ngụy Tây Trầm chỉ khách khí đem trả chìa khóa lại cho ông. Cậu không muốn dựa vào Đào gia. Chuyện này làm Đào Hồng Ba rất tức giận. Nhưng cuối cùng vẫn không giải quyết được gì. Đào Hồng Ba lặng lẽ đi tìm Đào Nhiễm, ông nói “Đào Đào, con ở trường học giúp đỡ Ngụy Tây Trầm nhiều một chút, thằng bé rất không dễ dàng.” Đào Nhiễm hận không thể lắc lắc ba mình, bảo ông kêu Ngụy Tây Trầm buông tha cô, cô cũng rất không dễ dàng. Nhưng mà lời nói tới miệng, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý. Đào Hồng Ba cũng không bắt ép cô, ông còn phát phúc lợi cho cô “Con đối nó tốt một chút, ba lại mua cho con một cái di động, giữ cẩn thận, đừng cho mẹ con thấy.” Đào Nhiễm hưng phấn mà gật đầu, được được được ạ! Ngày hôm sau đi học, cô liền đưa đồ ăn vặt của mình qua. Cô cũng không bỏ được, bản thân cùm cụp cùm cụp ăn hơn phân nửa, mới hỏi Ngụy Tây Trầm muốn ăn không. Thiếu niên ở phía sau làm bài tập, nhìn thoáng qua khóe miệng cô, trầm mặc sau một lúc lâu, mới phun ra một từ không. Đào Nhiễm nhẹ nhàng thở ra, lấy về tiếp tục ăn cùng Đoạn Phân Phương. Sắp đến ngày thi, lớp học nghiễm nhiên chia làm vài loại bầu không khí. Ngồi phía trước mỗi ngày đều học tập chăm chỉ, ra chơi lại ngồi đọc sách, phía sau thì…… mỗi ngày đều như ăn tết. Chỉ cần lá gan lớn, một vòng bảy ngày đều như vậy. Ngụy Tây Trầm lại không giống bọn họ, cậu sẽ đọc sách. Đào Nhiễm có một lần thò lại gần xem, mới phát hiện cậu xem không phải sách toán học hay vật lý gì, văn bản toàn tiếng Anh cô nhìn không hiểu, nhưng mấy cái chữ to kia cô hiểu. Lý Tra Tư - Cái Tư Đặc 《 Hệ thống tài chính và đầu tư ngân hàng 》. Cậu thế nhưng đang xem tài liệu về tài chính. Ánh mắt Đào Nhiễm nhìn Ngụy Tây Trầm đều thay đổi. Cô nghĩ, có lẽ rất nhiều năm sau, lớp học đại đa số đều là công nhân viên chức bình thường, nhưng cậu lại không giống. Nói không chừng cậu sẽ trở thành thương nhân. Đào Nhiễm đột nhiên nhớ tới lần trước vui đùa nói —— Nếu sau này cậu phát đạt, nhất định phải đối tốt với tôi cùng người nhà tôi nha. Nhưng trước mắt nhìn hành động cắt đứt quan hệ cùng Đào gia, có lẽ lời nói của cậu đã thay đổi, biến thành Nếu cậu phát đạt, nhất định kiến Đào gia đem cậu trở nên không đáng giá tiền, toàn bộ phải trả giá đắt. Đào Nhiễm động não, sức tưởng tượng phong phú. Cô tự mình bổ não một hồi ân oán tình thù, lại nói tiếp, cô cũng không quá tin tưởng Ngụy Tây Trầm thích cô. Cô cảm thấy thích không phải như vậy. Cậu có thể đối với cô lạnh lùng vô tình, cũng có thể trêu chọc cô, trở mặt phiên còn nhanh hơn lật sách. Cô trước kia thích Giang Diệp cũng không như vậy, cô luôn thật cẩn thận, hy vọng cậu ấy vui vẻ. Làm gì có ai giống như Ngụy Tây Trầm động một tí liền muốn bóp chết cô? Cô càng nghĩ càng cảm thấy, Ngụy Tây Trầm có mấy thứ kia, là phòng ngừa chu đáo, đoán chắc sẽ đến Đào gia, nên thám thính chi tiết mỗi người Đào gia. Ngay từ đầu Đào Hồng Ba cùng Trình Tú Quyên rất thích cậu ta, nếu không phải dì cậu ta ngoài ý muốn đến thăm, không chừng hiện tại cậu ta ở Đào gia chính là thượng khách. Nghĩ thông suốt, Đào Nhiễm thở phào nhẹ nhõm. Đào Hồng Ba nhận lời mua di động mới cho cô, lần thi này đối với cô tự nhiên không còn quan trọng, tùy tiện đoán bừa là được. Cô cũng không cần đáp ứng một điều kiện của Ngụy Tây Trầm, quả thực hoàn mỹ. Lần đầu tiên thi xếp hạng, ai cũng có tâm tình phức tạp. Tháng 11 đã phát thành tích, phiếu điểm phát xuống dưới, có người vui mừng có người sầu. Đào Nhiễm lúc này vận khí tốt, xếp thứ năm đếm ngược, phía sau còn 4 người làm đệm lót cho cô. Vị trí đầu tiên quả nhiên vẫn là Ngụy Tây Trầm. Điểm của cậu không sai biệt lắm gấp ba điểm của cô. Người so người, tức chết người. Cũng may lúc này không sợ thành tích Ngụy Tây Trầm gửi cho Trình Tú Quyên, Trình Tú Quyên cũng sẽ không đối lập quở trách cô. Từ lúc công bố thành tích tới nay, các nữ sinh đến WC tầng này đột nhiên rất đông. Đào Nhiễm phân biệt một hồi lâu, hỏi Đoạn Phân Phương “Sao nữ sinh năm ba nào cũng chạy tới WC tầng này, đi tập thể à?” Đoạn Phân Phương phụt cười lên tiếng, cô viết trên giấy Các chị ấy là tới xem vị trí thứ nhất. Đào Nhiễm quay đầu lại, “Vị trí thứ nhất” ở phía sau cô đang chơi game, ngón tay cậu thon dài lại linh hoạt. Thái độ vững vàng làm cậu thoạt nhìn bình tĩnh lại lạnh nhạt, bên cạnh Lam Tấn cũng chơi cùng cậu, mặt tức giận đến đỏ bừng, kích động sắp từ trên bàn nhảy dựng lên, trong miệng còn thường phun ra vài câu thô tục. Hai người bọn họ như thể không phải chơi cùng một trò. Thì ra bất tri bất giác, cậu lại nổi tiếng như vậy. ~~~ Cao trung Cẩm Thành không khí sung sướng rất dày đặc, kì thi mới quá, liền bắt đầu chuẩn bị 70 năm kỷ niệm ngày thành lập trường. Đào Nhiễm thông thường sẽ ở dưới khán đài xem mọi người biểu diễn, vừa ăn đồ ăn vặt vừa vỗ tay. Cô biết năm nay Thất trung cách vách sẽ phái một bộ phận đại biểu tới trường chúc mừng, Phó Địch cũng tới khiêu vũ. Đào Nhiễm cũng không có tài nghệ gì, cô chỉ biết vẽ tranh, nhưng vẽ tranh rất khó để có thể biểu diễn ra tài năng, cho nên đứng ở trên sân khấu, trước nay đều không phải cô. Năm nay hội học sinh lại bảo cô tan học đừng đi, đi tới phòng âm nhạc một chuyến. Đào Nhiễm thấp thỏm tới phòng âm nhạc, mới phát hiện bên trong đã có vài nữ sinh đang đứng, có hội học sinh, còn có hai người năm hai. Hai người năm hai là một nam một nữ, cô đều quen biết. Nam sinh là Quan Lỗi của lớp 6, nữ sinh tên là Chung Thiến, hai người ngoại hình không tồi đều cao. Đào Nhiễm chào hỏi bọn họ, những người khác đều lễ phép mà đáp lại, chỉ có Chung Thiến cười “Cậu trước kia chưa từng làm MC, chúng tôi đều được mời đến, cậu đến đây làm gì?” Một học tỷ năm ba trong hội học sinh có chút xấu hổ, cô nhìn bộ dạng mờ mịt của Đào Nhiễm, liền biết Đào Nhiễm cũng không biết tới để làm cái gì, cô nhẹ giọng giải thích cho Đào Nhiễm “Trường học chúng ta có lệ, sẽ chọn học sinh năm hai làm MC cho ngày kỷ niệm thành lập trường, năm nhất mới đến không có kinh nghiệm, năm ba lại muốn chuẩn bị thi đại học, cho nên muốn mời em đến thử một chút?” Trong ấn tượng của Đào Nhiễm, MC đều hết sức cao lớn, ăn mặc tây trang lễ phục, thanh âm ngọt ngào dáng người cao ráo xinh đẹp. Cô tuy có chút tự tin, cũng rất muốn thử sức, nhưng rốt cuộc chưa làm MC bao giờ, có chút do dự “Em không có kinh nghiệm, nếu không mọi người chọn người khác đi?” Chung Thiến cười “Biết ngay mà.” Giọng điệu có chút khinh miệt, làm người nghe không thoải mái, Quan Lỗi bên cạnh nhíu mày nói tiếp “Cũng đều chưa có kinh nghiệm, không cần thiết nói như vậy.” Chung Thiến nhìn cậu ta một cái “Cậu thích cô ta à?” Mặt Quan Lỗi đỏ lên “Chung Thiến, cậu đừng nói chuyện lung tung!” Chung Thiến quay đầu đi, nhỏ giọng nói “Cũng chỉ được cái mặt.” Đào Nhiễm có chút tức giận. Tính cách cô rộng rãi, từ trước đến nay nhân duyên khá tốt, nhưng bởi vì gương măt xinh đẹp, một bộ phận nữ sinh không thích cô. Phó Địch như vậy, người trước mặt cũng như vậy.
không tin anh yêu thầm em đâu