không thể yêu em một ngày sao
Bạn đang đọc truyện Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? của tác giả Vĩ Y, truyện tình yêu nói về cậu dõi theo anh mười năm, chờ anh năm năm,yêu anh nửa đời. Anh bên cậu một ngày, xa lánh cậu mười lăm năm, nghĩ rằng hận cậu chọn kiếp. Một ngày của anh đổi lấy nửa đời của cậu. Kyung Soo liệu có đá
HUGGIES ® sẽ giúp bạn làm sao để tạo thói quen tốt ở bé, để bạn và em bé của bạn có thể ngủ đủ giấc, đúng giờ. HUGGIES ® cũng sẽ cung cấp những thông tin về các vấn đề có liên quan đến giấc ngủ thường gặp như bé không chịu ngủ, bé ngủ ít, và làm sao để
Trong cuộc đời mỗi người đều có một người như vậy, anh là người mà bạn yêu nhất, cũng là người bạn muốn quên nhất, là người bạn càng muốn quên càng không thể quên. Tới một ngày, người này có thể sẽ biến mất trong cuộc sống của bạn, nhưng bạn biết, anh ấy
Cách Vay Tiền Trên Momo. Nếu đã không thể làm công chúa, trở thành phù thủy cũng chẳng quán bar của Kiến Tân, cả ba người bạn đang ngồi cùng nhau trò chuyện.“Theo trực giác vô cùng nhạy bén của một phóng viên. Mình cho rằng ở đây chắc chắn có vấn đề!” Bối Lâm giảng giải với nét tự tin. “Hắn ta sao lại có thể thay đổi thái độ nhanh như vậy được. Cẩn thận đi Ái! Coi chừng mắc bẫy đó!”“Lâm tặc nhìn đâu cũng thấy tội ác.” Kiến Tân nói rồi chuyển nhanh thành tiếng ho.“Cậu có tin mình bẻ gãy xương sườn cậu không hả Đậu Phộng?”Gia Ái phì cười nhìn hai người bạn, cô lên tiếng can ngăn“Đừng gây nhau nữa... Lâm à! Mình tự biết lo cho bản thân mà. Yên tâm đi!”“Không phải đâu.” Bối Lâm nhảy lại ngồi cạnh bên Gia Ái. “Mình nghĩ rất có khả năng cái cô Tường Vân kia… là do tên Hy ra tay thủ tiêu. Vì hắn phát hiện ra cô ả đang gạt hắn. Sau đó thì quay lại đối xử tốt với bạn, ít ra thì bạn rất giàu.”“Cứ làm như nhà tên đó nghèo lắm vậy. Cậu đọc quá nhiều truyện trinh thám rồi đó Trần đại tiểu thư.” Kiến Tân trêu Lâm vừa muốn trả lời thì Gia Ái đã lên tiếng trước“Không phải anh Hy làm đâu. Đừng hỏi tại sao… mình biết là vậy.”Câu nói làm Bối Lâm từ bỏ ham muốn chì chiết Ngô Minh Hy, cô chuyển sang trò chuyện về mấy tin tức đang hot trên mạng. Gia Ái ngồi đó lắng nghe hai người bạn mình bàn luận nhưng đầu óc thì đang trôi dạt về một phương khác. Sau ngày Tường Vân xảy ra chuyện thì tâm trạng Gia Ái luôn không tốt. Cô biết rõ những việc đang xảy ra chỉ là bình minh trước cơn thét làm dì Lan giật mình, dì mang vội đôi dép đi trong nhà vào rồi chạy lên tầng hai, gấp gáp mở cửa phòng Gia Ái. Cô đang ngồi trên giường thở dốc, gương mặt ướt đẫm nước mắt lẫn mồ hôi.“Sao vậy Ái? Con gặp ác mộng à?”Gia Ái cố gắng định thần, đưa mắt nhìn dì Lan“Dạ… nhưng con không sao rồi!”“Dạo này dì thấy con hay buồn bã. Giờ lại thêm việc này. Nếu có chuyện gì thì nói dì nghe đi.”Cùng một nụ cười an ủi, Gia Ái lắc đầu“Con không sao thật mà dì. Lúc nãy con mơ thấy bà ấy, nên…”Dì Lan nhìn cô một lúc rồi nói“Được rồi. Vậy con ngủ lại đi.”Sau khi cánh cửa phòng khép lại, Gia Ái đưa tay lên trái tim mình, cố gắng điều hòa nhịp thở. Đôi mắt cô xoáy sâu vào một điểm vô hôm sau một tin tức được truyền đến, Huỳnh Tĩnh Thanh vừa bị đột Ái ngồi bất động trước phòng cấp cứu, mắt đăm đăm nhìn xuống chân. Mọi giác quan lúc này đều đã bế tắc, ngay cả nước mắt cũng không rơi. Rất nhiều người đến, cũng có nhiều người nói chuyện với cô nhưng tất cả đều không có hồi đáp. Gia Ái ngồi như vậy rất lâu, gần như hóa đá… cho tới khi một giọng nói xa lạ vang lên“Cho hỏi ai là người thân của bệnh nhân!”“Là tôi!” Cô đứng dậy, nhanh chóng đi đến trước mặt vị bác sĩ “Cha tôi thế nào rồi?”“Bệnh nhân đã qua thời kỳ nguy hiểm, nhưng… nhưng mà cơ hội hồi phục là rất thấp. Có thể ông ấy sẽ trở thành người thực vật suốt đời. Chúng tôi rất tiếc.” Bác sĩ nói với chút hối lỗi rồi bỏ im lặng bao trùm, Gia Ái chỉ đứng tại chỗ, rồi ai đó choàng tay qua vai cô.“Ái! Con không sao chứ?” Dì Lan nhẹ nhàng đáp“Con đi làm thủ tục nhập viện. Dì giúp con chuẩn bị một ít đồ rồi đem đến nha. Tối nay con sẽ ngủ lại đây.”Gia Ái nói rồi quay người hướng ra quầy tiếp tân. Ở đây dì Lan bật khóc thành tiếng. Những người khác cũng bắt đầu rời cửa mở ra rất khẽ, Gia Ái nhẹ nhàng bước đến bên giường của cha mình rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó. Cô đưa mắt nhìn ông, cha cô trông như đang ngủ. Gia Ái kéo chăn lên cao hơn một chút, mọi hành động đều rất dịu dàng. Cô ngồi như thế cho đến khi trời sáng, không hề chợp tia nắng đầu ngày xuyên qua cửa kính, Gia Ái đứng dậy kéo tấm rèm cửa sang một phía để ánh bình minh truyền vào phòng.“Trời sáng rồi ba!” Cô nhỏ nhẹ nói. “Lúc con còn nhỏ ba hay nói buổi sáng thì phải thức dậy tập thể dục, như vậy thì mới mạnh khỏe được. Ba biết không? Khi ba không ở nhà con vẫn thường làm vậy. Lâu rồi thì trở thành thói quen. Con còn có thể làm bữa sáng nữa. Thật ra thì bữa nào con cũng nấu được, chỉ là ba hay đi vắng nên con mới không có cơ hội trổ tài đó thôi…” Gia Ái đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng. “Ba thấy chỗ này thế nào? Nếu ba không thích con có thể đổi chỗ khác. Con…”Tiếng gõ cửa cắt ngang câu chuyện của cô, Nguyên Phong bước vào nói“Ái! Người của tập đoàn cần em đến An Vĩnh. Mẹ anh sẽ đến thay.”“Ba! Con đi làm việc đây. Ba yên tâm! Con gái ba sẽ làm thật tốt.” Gia Ái nói rồi đứng dậy, cùng Nguyên Phong ra Gia Ái đến thì hầu như tất cả những cổ đông lớn của An Vĩnh đều đã có mặt, bao gồm cả Chấn Thiên. Cô gật đầu chào họ một cách trang nhã rồi bước đến chiếc ghế chủ nhưng không ngồi xuống.“Chắc mọi người cũng biết hiện giờ cha cháu đang có chút vấn đề về sức khỏe.” Gia Ái từ tốn lên tiếng. “Vậy nên từ bây giờ tất cả những quyền hành và chức vụ của ông ở An Vĩnh đều sẽ do cháu tiếp nhận. Rất mong các chú bác giúp đỡ.”“Không phải là bác đây làm khó dễ gì cháu. Nhưng để cả tập đoàn lớn như vậy ột cô bé làm chủ, bác không thể yên tâm được.” Hà Văn Đông, người có cổ phần đứng thứ hai ở An Vĩnh nói và một số người khác gật đầu ủng Ái mỉm cười“Cháu biết, nhưng nói thế nào thì An Vĩnh cũng là gia nghiệp. Việc cháu thừa kế chỉ là chuyện sớm muộn. Cháu hiểu nỗi lo của các chú bác đây. Có điều nếu không cho cháu cơ hội, sao mọi người có thể nói cháu không thể?”Kết thúc câu, Gia Ái kiên định nhìn thẳng vào mắt Hà Văn Đông, mất mấy giây thì ông tặc lưỡi với vẻ thông hiểu“Vậy được. Để bác cho cháu một cơ hội. Dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng Eastern Star hiện nay đang gặp một số khó khăn. Chỉ cần cháu giải quyết được để dự án khởi công đúng thời hạn, bác nghĩ sẽ không ai phản đối nữa.”“Được.” Gia Ái dứt khoát trả lời. “Cháu đồng ý! Nếu như cháu không làm được thì sẽ tự động nhường vị trí này cho người thích hợp hơn.”Câu nói này làm Hà Văn Đông vui vẻ gật đầu, bởi ông không tin một con bé miệng còn hôi sữa có thể làm nên chuyện gì. Dự án đó chỉ còn hai tháng nữa thì sẽ đến ngày khởi công, trong khi vẫn còn nhiều hộ gia đình nhất quyết không chịu bán đất lại cho An Vĩnh. Cho dù là những người dày dặn kinh nghiệm nhất cũng không thể thuyết phục được họ và… ông sẽ không bao giờ để con bé này thành công. Thỏa thuận xong, Gia Ái lễ độ nói lời cảm ơn rồi ngồi nhìn những người kia lần lượt rời khỏi phòng chỉ còn lại hai người, Chấn Thiên bước về phía cô“Cho dù xảy ra chuyện gì. Hãy nhớ lúc cần giúp đỡ thì gọi cho anh!”
Nếu anh cần nụ hôn của công chúa, em không thể cho anh. Nhưng em sẽ biến mình thành ếch, chỉ để ở bên nhà bếp Gia Ái tất bật chuẩn bị bữa sáng. Những chuyện đang xảy ra trong ngôi nhà này dường như không hề ảnh hưởng đến cô. Từ nhỏ Gia Ái đã rất thích nấu nướng, nguyên nhân chủ yếu cũng vì ngày này. Cô mặc kệ lý do tại sao anh lại kết hôn với mình, cũng như ngày trước cô chẳng bao giờ quan tâm việc anh luôn tỏ ra lạnh lùng. Sau tất cả mọi chuyện, cô bây giờ không cần anh phải yêu cô nữa, vì cô sẽ yêu cho cả phần Ái bày thức ăn lên mặt bàn, hạnh phúc đứng nhìn thành quả của mình. Sáng sớm hôm nay cô đã thức dậy để chuẩn bị mọi thứ chu đáo cho bữa ăn này, cô cũng cắm sẵn một bình hoa đặt bên cạnh. Gia Ái muốn tất cả phải thật hoàn hảo cho ngày đầu tiên họ chính thức ở bên treo tạp dề lên thì Minh Hy đi từ trong phòng ra, Gia Ái tươi cười“Anh dậy rồi! Em đã chuẩn bị bữa sáng, chúng ta cùng ăn nhé!”Minh Hy không trả lời, chậm rãi rót một cốc nước rồi uống một ngụm. Gia Ái vẫn giữ nụ cười chờ đợi. Hạ chiếc cốc xuống anh hỏi“Cô cho là tôi muốn ăn thứ cô nấu?”“Em hy vọng là vậy!” Gia Ái nhẹ nhàng nụ cười nhạo báng xuất hiện trên gương mặt Minh Hy, anh quay người trở lại phòng, chẳng thèm nhìn đến cô. Còn lại một mình, Gia Ái khẽ nở nụ cười buồn rồi ngồi xuống bắt đầu dùng bữa sáng. Mỗi ngày cô đều sẽ nấu, cho đến một ngày anh đồng ý ăn. Vì cô chẳng có gì để cho anh ngoài tình yêu và thời nay là chủ nhật, Gia Ái không cần đi làm nên cô quyết định một mình đến công viên dạo, bởi Minh Hy đã ra ngoài từ sớm. Gia Ái thả bộ dọc theo con đường lát đá, đến khi mệt rồi thì cô ngồi xuống một chiếc ghế đối diện với những chiếc đu quay. Cô ngồi như thế rất lâu, mắt bận rộn ngắm nhìn những người xung quanh nhưng đầu óc lại trống rỗng. Rồi ánh mắt Gia Ái bắt gặp hai cô cậu bé cùng nô đùa vui vẻ gần đó. Một nụ cười bất giác xuất hiện trên gương mặt cô, hình ảnh này đã nhắc nhở Gia Ái về một mảng ký cô bảy tuổi, mẹ bỏ đi, cha hoàn toàn suy sụp. Gia Ái lần đầu biết cảm giác cô đơn là như thế nào, dù dì Lan luôn bên cạnh an ủi chăm sóc nhưng nói thế nào dì cũng không phải người thân của cô. Sau giờ đến trường, hầu hết thời gian cô chỉ trốn trong phòng, đôi khi là để lắng nghe tiếng thổn thức của cha mình, để chắc chắn rằng ông vẫn ở đó, vẫn đang tồn tại. Rồi một hôm ông nội đến đón cô về nhà vì ông không muốn thấy cô bị tổn thương bởi sự bỏ mặc của cha mình. Gia Ái còn nhớ rất rõ đêm hôm đó trời mưa to cùng với sấm chớp liên tục, mọi thứ đều gợi về ngày người mẹ kia dứt bỏ cô. Gia Ái vô cùng hoảng sợ, cô thu người lại ngồi co ro dưới gầm bàn, nước mắt liên tục rơi nhưng không hề có âm thanh của tiếng khóc. Rồi Minh Hy bước vào, lý do tại sao cô chưa từng hỏi. Gia Ái chỉ nhớ anh đã bước về phía cô, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh và chìa một bàn tay cho cô nắm lấy. Điều đó có ý nghĩa như thế nào có lẽ anh không hề biết, nhưng đối với Gia Ái từ ngày ấy anh đã là tất cả hy vọng và tình yêu của cả những gì cô làm vì anh, với nhiều người có lẽ là rất nực cười, rất ngu ngốc, nhưng Gia Ái biết… mình chỉ đang bảo vệ niềm hy vọng của bản thân. Bởi vì bạn có thể sống mà không có tình yêu, nhưng bạn chỉ có thể tồn tại khi mất đi hy Ái về đến nhà đã là buổi chiều, cô vừa bước vào đã nhìn thấy Minh Hy ngồi nhàn nhã trên ghế sopha.“Anh Hy!” Cô dịu dàng lên tiếng. “Anh ăn tối chưa? Em đã mua thức ăn, việc nấu nướng sẽ nhanh thôi!”Minh Hy trả lời mà không nhìn cô, giọng anh vẫn lạnh toát “Không cần.”“Được. Vậy khi nào anh đói thì nói với em nhé.” Gia Ái nói rồi xoay người đi vào bếp, bước được mấy bước thì cô nghe giọng Minh Hy vang lên.“Hình như cô đã chuẩn bị từ trước thì phải?” Anh đưa mắt dò xét gương mặt cô rồi ra dấu về tờ biên nhận trên bàn. “Vậy nên cô muốn chọn căn nhà có ba phòng, còn mua sẵn cả giường nữa.”Gia Ái khẽ mỉm cười“Thật ra căn nhà hai phòng cũng không sao, nhưng em muốn anh có nơi làm việc riêng…”“Cô biết mà vẫn đồng ý kết hôn sao?” Minh Hy cắt ngang.“Em không thể có lựa chọn khác được. Nếu anh không muốn ăn. Vậy em về phòng trước.” Gia Ái nói, đặt mọi thứ mình mua vào tủ lạnh rồi đi về phòng mình. Cô tựa người vào cửa thở dài. Minh Hy có lẽ không nhận ra, nhưng người hiểu anh nhất chính là Gia Ái. Khi thấy anh đến nhà mình sau ngày Tường Vân xảy ra chuyện, cô đã biết trước sẽ có ngày này. Vậy nên cô đã đặt thêm một chiếc giường và thời điểm chuyển hàng là sau lễ cưới một hôm. Tất cả những hành động quan tâm của anh suốt thời gian qua, dù đều là giả dối cô vẫn sẵn lòng tiếp nhận. Bởi vì trước anh cô luôn ngốc nghếch như thứ ba sau khi kết hôn, theo thông lệ thì cả hai phải về thăm nhà ngoại nhưng vì nhà Gia Ái không có ai nên họ đến nhà ông nội. Công bằng mà nói thì Gia Ái giống cháu của ông hơn cả Minh Hy hay Minh Thành, lý do có lẽ là vì cô không có một gia đình trọn vẹn. Cộng với việc hai nhà có quan hệ thân thiết lâu năm nên ông nội nhất định muốn Gia Ái làm cháu trên xe của Minh Hy, cô không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm cảnh đường phố qua ô cửa kính. Thời tiết lúc cuối năm se lạnh, Gia Ái đưa tay kéo vạt chiếc áo khoác lại tự giữ ấm cho bản thân, cô vốn muốn nhờ Minh Hy bật hệ thống sưởi trong xe nhưng rồi lại thôi. So với thời đi học bây giờ quan hệ của cả hai càng xa lạ hơn dù sống cùng một nơi và Minh Hy vẫn không thay đổi thói quen phớt lờ bất cứ thứ gì cô đề nghị, điều khác biệt duy nhất là thái độ lúc này càng khắc nghiệt hơn.“Anh Hy!” Gia Ái mở lời sau gần ba mươi phút. “Lát nữa chúng ta có cần giả vờ thân mật không?”Minh Hy nói nhưng không hề nhìn đến người bên cạnh“Theo cô thì sao?”“Cần, em không muốn ông nội không vui.” Gia Ái nhỏ nhẹ đáp, nhưng thật ra đó chỉ là một trong những lý do. Lúc này chắc chắn Ngô Minh Thành đang ở đó, hắn hẳn là muốn xem thành quả lao động của mình. Nhưng cô sẽ không để cho hắn đắc ý phút giây nào. Nếu cần thiết, cô có thể thay anh loại trừ Ngô Minh Thành, để hắn không bao giờ có khả năng tranh đoạt của anh thứ gì. Huỳnh Gia Ái khi xưa có lẽ sẽ nghĩ chuyện này rất khủng khiếp nhưng… người đó đã chết rồi.“Gia Ái, Minh Hy!” Bà nội ra đón khi họ vừa đến nơi. “Ông đang chờ hai đứa trong nhà, ông nghe nói hai đứa muốn đến đây thay cho nhà ngoại thì cười suốt một đêm. Ông ấy cứ nói Gia Ái ngoan ngoãn.”“Bọn con cũng là muốn đến thăm bà nữa.” Gia Ái nói cùng với một nụ mẹ Minh Hy lẫn gia đình chú út đều có mặt đầy đủ, tất cả vui vẻ trò chuyện cùng nhau. Nhìn khung cảnh này chắc không ai nghĩ đến giữa họ có một mối thù hằn không nhỏ và Gia Ái càng cảm thấy rõ ràng những gì mà Minh Hy chán ghét.“Hy! Con có đối xử tốt với Gia Ái không?” Ông nội Hy mỉm cười ôn hòa, đặt nhẹ tay mình lên tay Gia Ái.“Dĩ nhiên rồi ông. Con thật sự cảm thấy may mắn vì có thể cưới cô ấy.”Nghe vậy ông nội lập tức gật đầu với vẻ hài lòng, vừa lúc mẹ Minh Thành lên tiếng hỏi làm tất cả ánh mắt tập trung về phía Minh Hy.“Hy, sao thím không thấy con đeo nhẫn cưới?”Ngô Minh Thành ngồi đó khoái trá nhìn nét lưỡng lự của Minh Hy, thật ra anh đã tháo bỏ nó ngay sau khi lễ cưới kết thúc, lại quên mất hôm nay phải đeo vào. Nhưng may mắn là bên cạnh còn có Gia Ái, cô nhã nhặn đáp“Không biết có phải là do anh Hy lo cho hôn lễ đến nỗi sụt cân không mà đến hôm làm lễ tụi con mới phát hiện chiếc nhẫn quá rộng. Vậy nên con đã bảo anh ấy để nó ở nhà, mấy hôm nay con còn đang cố gắng tẩm bổ cho anh ấy.”Câu nói của Gia Ái làm ông nội bật cười và cha mẹ Minh Hy gỡ bỏ được vẻ căng thẳng. Ngược lại gia đình chú út thì không mấy gì vui vẻ dù họ cũng cố nặn ra được mấy nụ cười. Gia Ái và Minh Hy ở lại đến gần giờ chiều thì xin ra về vì cô còn muốn ghé qua bệnh viện thăm cha mình. Chiếc xe khởi hành được một lát thì cô quay sang nói với anh“Anh có muốn cùng đến thăm ba em không?”Im lặng mấy giây thì Minh Hy trả lời“Cho dù thế nào thì ông ấy cũng là bậc trưởng bối, cần đến thì phải đến.”Gia Ái khẽ gật đầu, anh từ chối việc gọi ông là cha vợ cô cũng chẳng lấy làm lạ nhưng lại không thể không buồn.“Anh Hy, chúng ta cũng tỏ ra thân thiết trước mặt ba em nhé. Bác sĩ nói có thể ông ấy sẽ nghe được những gì chúng ta nói. Em không muốn ông lo lắng.”Minh Hy không trả lời, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước nhưng Gia Ái hiểu anh đã đồng ý. Chỉ cần nhìn biểu hiện của anh cô cũng có thể đoán ra được, điều này là dùng thời gian để đánh đổi, phải dùng rất nhiều thời gian
Bước ra khỏi bóng đêm, phù thủy cũng chỉ có thể là phù thủy! Jungkook ngồi một mình trên tầng mười tòa cao ốc ngắm cảnh thành phố về đêm, phía bên kia cửa kính bầu trời được bao phủ bởi một màu đen tiêu điều với vài ngôi sao lẻ loi. Khung cảnh hoàn toàn đối lập với cuộc sống thành thị nhộp nhịp bên dưới. Jungkook như thấy bản thân từ những ngôi sao kia, xung quanh vô cùng mù mịt, không có điểm tựa cũng chẳng có chốn dừng chân. "Để em đợi lâu rồi!" Hoseok nói, anh vừa vội vã rời nhà của cha nuôi vì phải đón Miyeon từ sân bay về. "Không sao!" Cậu mỉm cười. "Là em đến sớm thôi!" "Anh rất bất ngờ khi em hẹn gặp." Jungkook chờ người phục vụ rời đi thì nhỏ nhẹ nói "Hoseok! Em có một chuyện muốn xin lời khuyên của anh." "Chuyện gì?" "Là về giám đốc tài chính của KS. Gần đây em có nhận được thông tin về một số giấy tờ không rõ ràng hay những khoản chi khống. Bằng chứng bây giờ đã đầy đủ. Em muốn hỏi anh có nên khởi kiện ngay không? Hay là... để ông ta lại rồi điều tra xem rốt cục là có ai đứng sau lưng giật dây ông ta không? Anh thấy sao?" "Người giật dây?" Hoseok không cần nghĩ đến lần thứ hai cũng biết đó là ai. Tuy cha nuôi chưa từng buộc anh tham gia những kế hoạch của ông ấy ở KS nhưng bao năm nay anh vẫn có thể nhận ra từng bước đi của ông, anh cũng biết rõ giám đốc tài chính vốn là người do cha nuôi đưa vào, lần này xảy ra chuyện nhất định sẽ liên đới đến ông. "Anh nghĩ cứ điều tra kỹ rồi mới khởi kiện." Jungkook khẽ gật đầu "Được, em sẽ nghe lời anh!" Cậu nói rồi mỉm cười. Phần sau của cuộc trò chuyện là về sở thích câu cá của cả hai, lúc này Hoseok cảm thấy như trở lại thời gian trước kia khi Jungkook chưa kết hôn. Anh có thể cùng cậu vui vẻ ăn cơm, vui vẻ nói cười, không cần lo lắng đến một người khác. Nhưng có điều Hoseok lẫn Jungkook đều không nhận ra người khác đó cũng đang có mặt tại nhà hàng. Và Taehyung vẫn luôn để mắt đến cuộc hẹn giữa họ. - Hơn mười một giờ khuya Jungkook mới về đến nhà, vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy Taehyunh, anh đang ngồi tựa lưng vào ghế sopha, chẳng có vẻ gì là chú ý đến sự hiện diện của cậu. "Em về rồi!" Jungkook dịu dàng nói, cậu không hề hy vọng vì vào việc anh đáp lại nên cứ như vậy mà quay người đi vào phòng. "Cậu vừa đi đâu?" Giọng lạnh lùng của Taehyung làm Jungkook dừng lại. "Em có hẹn với bạn." "Ai?" Jungkook cười nhạt "Sao anh lại muốn biết? Im lặng, Taehyung cũng đang tự hỏi bản thân tại sao lại quan tâm đến chuyện này, rồi anh tìm được một lý do cho mình. "Chẳng phải cậu cũng muốn biết nơi tôi đi sao? Để ông nội không nghi ngờ." "Nhưng em không hỏi người đi cùng anh!"
không thể yêu em một ngày sao