mệnh trung thiên ái
Hán Việt: Mệnh Trung Thiên Vị Thể loại: Nguyên sang, Ngôn Tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng,….. 【 Hợp đồng kết hôn / Cưới trước yêu sau / mặt dày theo đuổi lại vợ* / Văn giới giải trí ngọt ngào dễ chịu】
Năm 2019, bộ phim Cơ Trưởng Trung Quốc mà Trương Thiên Ái đóng chính đạt doanh thu phòng vé 2,9 tỷ NDT. Trương Thiên Ái trong phim Cơ Trưởng Trung Quốc. Năm 2021, Tuyết Trung Hãn Đao Hành lên sóng, Trương Thiên Ái vào vai Nam Cung Bộc Xạ - được mệnh danh là "đệ nhất mỹ nhân".
Bộ phim kể về 3 sinh viên thực tập chuyên khoa điều dưỡng: Kỳ Lạc (Sầm Lệ Hương đóng), Đặng Lệ Tránh (Lưu Bội Nguyệt đóng), Du Nguyệt Ái (Ngô Nhược Hy đóng), trong đó Kỳ Lạc và Nguyệt Ái được phân công đến phòng bệnh nam khoa vốn được mệnh danh là "phòng bệnh địa ngục", chịu sự quản lý của Dương Chí Minh, y tá có biệt danh "Ray tử thần".
Cách Vay Tiền Trên Momo. Tên truyện Mệnh Trung Thiên Ái. Tác giả Cửu Châu Tinh. Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Showbiz, HE, Ngọt sủng, Hào môn thế gia. Văn án Tặng các tình yêu nhỏ một câu chuyện ấm áp trong mùa Giáng Sinh lạnh giá nè ❤ Mong tất cả chúng ta đều có một mùa Giáng Sinh an lành. ❤ Giới thiệu Năm Ôn Ngưng hai mươi tuổi thì bị đón về nhà họ Giang ở Hàn Thành thực hiện hôn ước. Sau khi kết hôn chỉ biết hèn mọn lấy lòng Giang Thứ cả nửa năm, kết quả cũng không thể sưởi ấm trái tim anh. Đêm cô rời đi, mưa to gió lớn, cô gái nhỏ ôm chân cuộn tròn trên cái ghế lạnh như băng, khuôn mặt nhỏ bé cũng bị đông đến mức tái nhợt. Trong một chiếc xe cách đó không xa, trợ lý thấp thỏm mở miệng “Giang tổng, chúng ta đón phu nhân trở về đi?” Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi, nhắm mắt nghỉ ngơi “Ăn chút đau khổ thì sẽ nhớ lâu, chịu không nổi nữa thì sẽ tự biết về nhà.” Đây là lần đầu tiên Giang Thứ không dự đoán được. Sau đêm đó, ngay cả giọng nói của cô anh cũng không còn nghe thấy nữa. Mấy tuần sau. Giang Thứ nhận được tin tức em gái gây chuyện ở quán bar, bị gọi về bắt đưa tiền bảo lãnh. Người đàn ông không thèm quan tâm “Đừng thả ra, nhốt lại đi.” Giang Mông Mông nghe được thì vội kêu “Anh! Chị dâu nhỏ của em cũng ở đây! Bị nhốt chung với em đó! Cứu bọn em với!” Giang Thứ ngồi bật dậy “Em đưa cho cô ấy nói chuyện cho anh.” Ôn Ngưng ngoảnh mặt đi “Không nói.” Giọng nói của người đàn ông khàn đi trong chớp mắt “Chờ anh, anh tới ngay lập tức.” [2] Về sau, Thái Tử gia Hàn Thành hạ mình tham gia chương trình gameshow yêu đương, Ôn Ngưng bị bắt làm cộng sự. Nam diễn viên đến gần Ôn Ngưng, ánh mắt của Giang Thứ sâu xa, xém chút nữa là viết hết dục vọng chiếm hữu lên mặt. Lại bị antifan mắng thành —— “Giang tổng chán muốn chết, suốt quá trình đều trưng mặt than, hận không thể phong sát Ôn Ngưng để bỏ chạy lấy người” Đêm đó, đoạn ghi âm bí mật trong chương trình được đẩy lên hot search. Giọng của người đàn ông hơi trầm lại “Ngưng Ngưng, em là của anh.” Ôn Ngưng “Tôi đã sớm không còn là của anh nữa.” Tất cả cộng đồng mạng đều đang chờ người đàn ông bạc tình này tức giận. Lại nghe thấy một tiếng than nhẹ của anh, tiếng cười dịu dàng mang theo sự cưng chiều “Vậy anh là của em.”
“Anh Giang Thứ, anh đừng sợ, Ngưng Ngưng theo anh…”Năm 8 tuổi, Ngưng Ngưng từng hứa như thế với một người con trai mình tình cờ cứu được trên núi. Họ hẹn ước sẽ ở bên nhau. Giang Thứ vào năm 16 tuổi hứa sẽ đưa Ngưng Ngưng đi khỏi nơi này, tránh xa đòn roi của những người họ hàng độc ác. Nhưng ngày mà Giang Thứ được giải thoát khỏi bọn bắt cóc, cô bé 8 tuổi mà mình đã nguyện lòng bảo bọc lại không còn ở đấy...… Mười hai năm sau, Giang Thứ vì đền ơn cứu mạng mà thực hiện lời hứa cưới một cô gái mình không yêu về làm vợ. Ôn Ngưng vì thế trở thành vợ của Giang Thứ trong một đám cưới mà chú rể đến xuất hiện còn không thèm đến. Nhưng thế thì đã sao chứ? Rốt cuộc Ngưng Ngưng cũng tìm được anh Giang Thứ rồi! Rốt cuộc sau hai lần cứu mạng anh, Ngưng Ngưng cũng được ở bên cạnh anh như lời hứa hẹn năm xưa… … Chỉ là… Anh Giang Thứ đã không còn là anh trai của ngày xưa… anh không nhớ ra Ngưng Ngưng! Anh không cần Ngưng Ngưng! … Thế thì có sao? Ngưng Ngưng yêu anh và nguyện đời này mãi ở bên cạnh anh...Ôn Ngưng thật sự làm được. Dù anh có thể bỏ rơi cô bất kỳ lúc nào chỉ vì một cuộc điện thoại; dù anh có thể bận việc xuyên đêm không về nhà; dù anh có thể dùng cô để thoả mãn dục vọng, rồi tàn nhẫn nói với cô không quen có người ngủ bên cạnh; dù trong lòng anh luôn có hình bóng của một người con gái khác, thì cô vẫn luôn dịu dàng và tìm mọi cách làm anh hài lòng. Ánh mắt cô vẫn dõi về phía anh, dù là trong đêm tối, trên chiếc sofa cạnh giường anh, hay là đằng sau lưng khi bước chân anh bỏ lại cô ở phía sau...Cô những tưởng chỉ cần được ở bên cạnh anh, thế là đủ. Nhưng mà, khi tình yêu mỗi lúc một lớn, con người ta lại sẽ càng muốn nhiều hơn và lại càng dễ bị chính tình yêu đấy tổn thương đến trí mạng. Và Ôn Ngưng cũng thế. Rốt cuộc tình yêu vốn đã thành tín ngưỡng và cố chấp trong lòng cô suốt 12 năm vẫn không thể thắng được sự thật trần trụi tình yêu chỉ tồn tại khi nó đến từ hai phía. Nếu không, đó chỉ là một sự tra tấn và giày vò. Đêm giao thừa đầu tiên sau khi kết hôn cũng là lúc Ôn Ngưng nói “Giang Thứ chúng ta vẫn nên ly hôn đi”.… Cũng là lần đầu tiên Giang Thứ, dù miệng bảo “ăn chút đau khổ thì sẽ nhớ lâu, chịu không nổi nữa thì sẽ tự biết về nhà”... nhưng lại thức suốt đêm cầm ô che chắn cho một cô gái giữa trời mưa lạnh lẽo… Lần đầu tiên, dù không thể kìm nén tính khí kiêu ngạo của bản thân mà để cô đi, nhưng lại đuổi theo sau, rồi lại chẳng dám dỗ người quay về…Đêm mưa hôm ấy chứng kiến sự chấm dứt một tình yêu hèn mọn kéo dài 12 năm cô dành cho Giang Thứ. Đồng thời cũng mở ra một hành trình truy thê dài đăng đẳng của Giang tổng. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandMột trăm chương truyện thì hành trình truy thê phải kéo dài đến ⅔. Dài hơi nhỉ? Hẳn một bộ phận người đọc sẽ cảm thấy mệt mỏi và ngao ngán với sự “cứng đầu” của nữ chính. Thậm chí đôi lúc giữa trang truyện, mình cũng thầm nghĩ ngoài đời chắc chả ai kiên nhẫn được như anh và chắc cũng chả có chị nữ chính nào “tàn nhẫn” được đến thế. Nhưng, ngần ấy thời gian mới là đủ cho sự trưởng thành của hai tâm hồn, để cho họ có thể dẹp bỏ sự tự ti và kiêu ngạo mà thật sự yêu thương nhau bằng một tình yêu bình đẳng. Ôn Ngưng dù từ đầu chí cuối chỉ yêu một mình Giang Thứ nhưng đó lại là một tình yêu có xuất phát điểm quá tiêu cực. Cô yêu anh nhưng lại tâm niệm rằng dù anh không yêu cô cũng không sao. Chính vì sự yếu đuối mà cô cứ nghĩ là vị tha đấy đã nuôi dưỡng sự ích kỷ của Giang Thứ chỉ biết đòi hỏi và hưởng thụ sự ngoan ngoãn và phục tùng từ phía cô. Mãi cho đến khi cô nhận ra tình yêu đơn phương sẽ không có kết quả, những cố gắng ấy sẽ chẳng đi đến đâu thì những tổn thương anh gây ra cho cô đã tạo thành bóng ma tâm lý và một rào cản quá lớn để cô có thể tin được những việc Giang Thứ làm cho cô là tình yêu chứ không phải là một thói quen, hay cảm giác muốn chinh phục. Thế là thay vì lắng nghe con tim, cô lại phải cố dùng lý trí để ép mình rời xa anh, phủ nhận mọi cố gắng của anh. Còn Giang Thứ, anh khác hẳn với đại đa số nam chính bị ép hôn. Anh dù nghĩ mình không yêu cô gái này nhưng ngay từ đầu lại vì lý do nào đấy si mê và hưởng thụ cảm giác ở bên cô. Tiếc thay anh lại xem sự dịu dàng và ấm áp của cô là chuyện đương nhiên. Cho đến khi mối quan hệ chông chênh của họ bị đạp đổ triệt để bằng sự vô tâm của bản thân anh, bằng sự tự vệ của Ôn Ngưng và bằng những hiểu lầm liên tiếp nhau…Thì cũng có làm sao? Anh phụ cô thì anh sẽ tự mình dỗ cô trở cuộc ở cuối con đường truy thê cũng là ánh sáng của hạnh phúc. Nhưng ở đoạn cuối con đường lại luôn có những bất ngờ…… Một trận động đất xảy ra, Giang Thứ ngược dòng người quay trở về để cứu Ôn Ngưng trong đống đổ nát… … Tỉnh lại sau cơn hôn mê, anh nhìn thấy cô gái nhỏ xinh ấy đang tựa trên ngực mình, cảm giác thật ấm áp biết bao…Rốt cuộc anh cũng tỉnh lại, “Anh Giang Thứ”...… Nhưng vì sao anh không gọi cô là Ngưng Ngưng như mọi khi… liệu anh có một lần nữa quên mất Ngưng Ngưng không? Liệu họ có tiếp tục bỏ lỡ nhau?Điều gì chờ đợi họ sau 12 năm dài lạc mất nhau và nửa năm mơ mơ hồ hồ giày vò nhau? Mời mọi người cùng nhảy hố để theo chân Ôn Ngưng ngược nam chính và cùng họ… ngược độc giả.“Mệnh trung thiên ái”i là một câu chuyện kể về hành trình truy thê vất vả của Giang tổng với cô vợ bé nhỏ Ôn Ngưng. Bên cạnh những tình tiết ngược nam và cẩu lương ngược độc giả thì còn đi kèm với yếu tố showbiz. Truyện phân tích tâm lý các nhân vật khá sâu sắc, lại không gây quá nhiều ức chế cho độc giả vì không có tuyến nhân vật xấu hoàn toàn. Những rào cản trên con đường truy thê của Giang Thứ hầu như phát xuất từ tàn dư của tự ti và hiểu lầm từ phía Ôn Ngưng. Nữ phụ bạch liên hoa thì não phẳng đến buồn cười, vừa lên đài đã dễ dàng bị hạ nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố, đặc biệt là các bạn thích thể loại trước ngược nữ, sau ngược nam ra, truyện còn đề cập đến một cặp đôi khác cùng hệ liệt Lương Tri và Phó Kính Thâm - nam nữ chính trong bộ khác của tác giả, mọi người có thể thử xem “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Editor An Điềm Beta An Điềm Đầu tháng tám, nhà họ Giang - gia đình giàu có nhất thành phố Hàn tổ chức một hôn lễ đầy long trọng. Rất đông người tham dự, hầu hết những người đứng đầu thành phố Hàn đều có mặt, gọi thật hay là hôn lễ, nhưng thực tế trong mắt của những người quyền quý, ông cụ nhà họ Giang tổ chức hôn lễ long trọng như vậy cho thái tử gia là một cơ hội rất tốt để họ có thể bắt chuyện, tạo dựng mối quan hệ với nhà họ Giang. Hôn lễ hôm đó, Ôn Ngưng rất khẩn trương đến mức không khống chế được mà phát run. Mẹ Từ đi theo bên cạnh cô, lúc thì nhắc đi nhắc lại lát nữa cô bước vào lễ đường phải đi như thế nào, lúc thì sửa sang lại chiếc váy cưới lộng lẫy mà nặng nề trên người cô. Trong khoảng thời gian này Giang Thư luôn đi công tác ở nước ngoài, mãi cho đến ngày đi thử áo cưới anh cũng chưa trở về, Ôn Ngưng cúi đầu mặt hơi ửng đỏ, nhịn không được nghĩ, lát nữa Giang Thư nhìn thấy bộ dạng cô mặc áo cưới không biết sẽ có biểu cảm ra sao. Chính thức vào buổi lễ, Ôn Ngưng hít một hơi thật sâu, lại nhịn không được mà tim đập tăng tốc, khăn voan trùm đầu của cô dâu trắng tinh buông xuống trước mặt cô, chiếc vòng cổ đính kim cương tinh xảo chợt ẩn chợt hiện càng làm nổi bật hơn sự quyến rũ từ đường cong xương quai xanh của cô, vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa của Ôn Ngưng lập tức hấp dẫn tất cả ánh mắt của mọi người tham gia hôn lễ. Bỗng nhiên có một cơn gió nhẹ thoáng qua làm khăn trùm đầu của cô bị bay lên lộ ra khuôn mặt trong chớp mắt, một gương mặt tuyệt lệ đầy non nớt của cô gái nhỏ làm mọi người ở buổi lễ phải hít một hơi, tất cả mọi người đều dừng lại cuộc trò chuyện và sau đó là một không khí hoàn toàn yên tĩnh. Sau một hồi yên lặng lại là một loạt tiếng rì rào đủ các kiểu nói, Tam thiếu gia nhà họ Giang thật xứng đáng là người giàu có nhất thành phố, các cô gái thượng lưu trong danh viện hắn liếc mắt một cái cũng không cần, hóa ra đã có Kim Ốc Tàng Kiều* quả thật là tuyệt sắc giai nhân, cô bé này nhìn qua thấy tuổi còn rất nhỏ, ngoại trừ trẻ trung và xinh đẹp ra chắc chắc cũng là người không ít thủ đoạn, mọi người thầm nghĩ. *Kim Ốc Tàng Kiều dùng để chỉ ngôi nhà đẹp, sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình. Xuất phát từ truyện cổ, ngày xưa có một hoàng đế gọi là Hán Vũ Đế, hoàng hậu đầu tiên của ngài tên là Trần A Kiều. Bọn họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Hán Vũ Đế đã hứa hẹn với chị họ của ngài rằng nếu có một ngày ta cưới A Kiều làm vợ thì ta sẽ cho xây một tòa lầu cao bằng vàng thật to để nàng ở. Nhưng về sau vận mệnh của Trần hoàng hậu rất bi thảm, sau khi phu quân của nàng lên ngôi Hoàng Đế liền phế nàng lập Vệ Tử Phu lên làm Hoàng Hậu. Nàng bị đẩy đến Trường Môn Cung lãnh cung Trường Môn chờ đợi hắn trong đau khổ suốt hơn hai mươi năm trời, đến tận khi nàng chết, Hán Vũ Đế cũng không một lần đến thăm Vì vậy, kim ốc tàng kiều dù là hình ảnh lộng lẫy nhưng lại mang ý nghĩa bi thương, cô độc. Hạ thiếu gia - Hạ Trình từ nhỏ đã cùng Giang Thư quan hệ rất tốt, cùng vài người nữa cùng nhau lớn lên, ngày hôm qua anh mới biết được tin Thư ca muốn kết hôn từ cha mình, sáng nay anh ta vội vàng đếm sớm và ngồi ở hàng ghế đầu. Lúc mọi người đang còn thưởng thức trong kinh ngạc thì anh ta liền luống cuống tay chân lấy điện thoại ra để chụp một tấm hình của Ô Ngưng, tấm lụa trắng chỉ vén lên một chút, bức ảnh chỉ chụp được hình dáng mông lung, nhưng điều đó không thể nào giấu đi được khí chất của Ôn Ngưng. Hạ Trình chọn hai tấm hình gửi lên nhóm bạn trên Wechat đầu tiên là tag tên Giang Thư. [ Giang Thư] [Thư ca!! Anh lần này làm vậy quá không đúng rồi! Kết hôn vậy mà chưa từng nói cho em biết ?!! Cũng may là cha em đã nói cho em biết, chúng ta thật sự là anh em cùng nhau lớn lên sao??] [Có điều là Giang ca à! Anh giấu cũng kỹ thật đấy, chị dâu thật sự rất đẹp, cũng khó trách anh lại giấu kĩ vậy, khi nào thì anh định đem cô ấy đến ra mắt mọi người đây?!!] Giang Thư không đáp lại, các anh em phía cùng một loạt thả "Mẹ kiếp" icon của Wechat. Ngoài Hạ Trình ra, những người khác thậm chí còn chưa từng nghe nói đến hôn lễ ngày hôm nay của Giang Thư. Càng vô lí hơn là, Giang Thư - chú rể hôm nay lại không có mặt ở buổi lễ. Hạ Trình vừa mới la lên vài câu trong nhóm, tại lễ lại đường nổi lên vài tiếng xôn xao khác thường, khúc nhạc hôn lễ đột nhiên ngừng lại, bốn phía nổi lên tiếng bàn tán xì xào của những người tham gia hôn lễ. "Chú rể thế nào còn chưa đến?" "Nhà họ Giang làm lớn thế này, không có khả năng lại gặp sự cố..." "ĐM, các người xem mặt của ông cụ nhà họ Giang đều đen cả rồi, lần này Giang thiếu chắc chắn là cố tình không đến rồi!" "Đây thật có chút quá điên cuồng đi, đã từ lâu nghe nói thái tử gia của thành phố Hàn trời sinh tính ngông nghênh, tùy tiện ngạo mạng, không nghĩ tới lại gây ra chuyện lớn như vậy, không cho ai chút thể diện nào...." "Trời đất, thật uổng vừa nảy tôi còn hâm mộ cùng ghen tỵ với cô dâu, giờ thì thể diện đều mất hết, nếu tôi là cô ấy chắc tôi lập tức từ tầng lầu 28 nhảy xuống rồi." "Xuỵt, cô nói nhỏ một chút..." Hạ Trình ngẩng đầu nhìn Ôn Ngưng đứng giữa lễ đường, cô gái nhỏ hai tay nắm chặt chiếc váy cô dâu, cô đứng đó lẻ loi không biết phải làm thế nào. Ông cụ nhà họ Giang ôm trái tim căng ra nghiêm mặt "Lập tức đi bắt tên súc sinh Giang Thư đem về đây cho ta!" Hạ Trình tay có chút run rẩy gửi tin nhắn lên nhóm [Thư ca, CMN anh còn là người không vậy?? Kết hôn mà anh không đến, để một mình cô dâu chịu trận nơi đây?] Hạ Trình hơn hai mươi năm qua lại với Giang Thư chứng kiến vô số sự ngang ngược, phản động của anh nhưng hôm nay để làm đến cảnh tượng thế này, cậu ta đời này thật sự không dám nghĩ tới. Trên bầu trời cao, chiếc máy bay tư nhân đang bay nhanh về phía bên kia đại dương xa xôi. Bên trong phi cơ nhiệt độ gần như thấp xuống cực điểm. Trên chiếc ghế làm bằng da thật, người đàn ông ngón tay thon dài như là cố ý hay vô ý vân vê mu bàn tay, nhíu chặt đôi lông mày, gương mặt góc cạnh tràn đầy lạnh lùng. Những người bên cạnh Giang Thư trước nay đều đã được qua huấn luyện nghiêm chỉnh, rất biết đoán ý người khác qua lời nói và sắc mặt, thái tử gia này tự cao, tàn nhẫn tận trong xương, những lúc tâm tình không tốt thì không ai dám đụng tới hắn. Hôm nay là ngày thành hôn của anh ta, nhưng mà Giang thiếu thành phố Hàn cả đời tùy ý làm bậy, chưa bao giờ phải chịu một ai ép buộc, trong nhà mỗi năm đều lập nhiều hôn ước, anh ta đương nhiên là không hài lòng và cũng không cần để ý. Tất cả mọi người trong phi thuyền đều không dám làm gì vì sợ không may làm sai thì nguy, đến cả thở cũng không dám thở mạnh, tất cả đều im lặng nhưng thật sự là mọi người không chịu nổi tiếng chuông điện thoại đang reo như đòi mạng kia. Trợ lí Nhậm Thiên Cao huyệt thái dương đang đập thình thịch, ánh mắt thỉnh thoảng hướng qua bên này quét nhanh qua gương mặt tựa Diêm Vương kia, trong lòng âm thầm soạn thảo văn bản dài tám trăm chữ xin từ chức. Nửa giờ sau, người đàn ông miễn cưỡng mở miệng "Nói" Nhậm Thiên Cao không dám chậm trễ một giây liền nói"Là ông cụ nhà" Giang Thư lơ đãng môi nhếch lên, cười nhạo một tiếng"Lần này là bệnh tim bộc phát hay bị tắt động mạch não?" Nhậm Thiên Cao"........." Một bên là lão tổ tông, một bên là thái tử gia, Nhậm Thiên Cao không dám rên một tiếng, chỉ biết đem tầm mắt mình phóng về phía những đám mây trùng trùng điệp ngoài kia thầm tính toán xem chắc nhảy xuống đó có vẻ dễ chịu hơn. Giọng nói của Giang Thư chậm rãi mà nặng nề, mỗi chữ mỗi câu đều rõ ràng lọt vào tai của ông cụ Giang ở đầu dây bên kia. Ông cụ tức giận không nhẹ, uy nghiêm ông tích lũy cả một đời đều bị mất hết trước mặt đứa cháu trai này, hơi thở hỗn hển không đều "Giang Thư! Thằng oắt con khốn nạn kia! Mày nghĩ mày cánh cứng rồi, bay được rồi hả? Hôn nay nếu mày dám không quay trở lại thì cổ phần của Giang thị một phần mày cũng không có!" "Thật sự rất quý nha...." Người đàn ông như cũ khẽ giễu cợt. Ý của Thư ca câu này là đang giễu cợt cái tài sản đó quý quá, kiểu như ta đây không thèm nhưng nói vậy chọc ông cụ. Ông cụ Giang biết chuyện này sẽ không thể ràng buộc được Giang Thư, hắn đúng là chẳng để vào mắt những thứ này, đứa cháu này của ông mấy năm nay ở nước ngoài thủ đoạn cao siêu mọi người đều biết, tài sản của hắn từ lâu không phải là thứ Giang thị có thể sánh bằng. "Tôi là thằng oắt con khốn nạn vậy ông là cái gì, lão già khốn nạn hử? Phải không?" Giang Thư miễn cưỡng thay đổi tư thế, bộ đồ Tây được cắt may tinh xảo, mũ áo gọn gàng, vậy mà lại nói ra những lời nói không thể tin được, "Không phải là ông đang tự chửi mình đó chứ." Nhậm Thiên Cao "..............." Giang Thư sắc mặt như cũ vẫn không thay đổi, không nói thêm một câu nào nữa liền trực tiếp cúp máy. Thông báo từ Wechat không ngừng run lên, hắn tùy ý lấy tay mở ra, Đôi mắt vốn không chút chú ý lại đột nhiên nhìn chằm chằm tấm lưng xương bướm trắng mịn của cô gái trong ảnh chụp trên màn hình, cổ họng bất giác bỗng trượt lên xuống vài cái, nhấn một cái lưu lại, sau đó cau mày liếc mắt nhìn về phía chiếc váy cưới hở lưng, ngẩn người, nhỏ giọng mắng thầm "CMN." ********************************************************** "...........Là Giang Thư phải không?" Mười hai giờ đêm, Ôn Ngưng tỉnh lại sau những giấc mơ vụn vặt. Cô mặc một chiếc áo T- shirt phông rộng, cuộn tròn thành quả bóng nhỏ ở trên giường, lưng ướt đẫm mồ hôi, hai tay nắm chặt lấy góc chăn, đầu choáng váng, hô hấp vô cùng bất an. Đợi đến lúc cô bình tĩnh trở lại mới ôm chăn ngồi dậy, đôi mắt mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh. Chiếc giường êm ái, khăn trải giường mềm mại như lụa, trên đầu là những chiếc đèn nạm kim cương lộng lẫy và thậm chí có cả những tác phẩm nghệ thuật của các tác giả nổi tiếng, tất cả đều không hề trùng khớp với trí nhớ hơn mười năm qua của cô. Ôn Ngưng ở đây đã hơn hai tháng, đây là biệt thự Tân Hải của Giang Thư tại thành phố Hàn, căn biệt thự sang trọng, xa hoa, khác xa với ngôi nhà tại một cái làng dột nát nơi cô lớn lên. Kim Ốc Tàng Kiều, thật quá phù hợp. Nhưng Ôn Ngưng đã ở đây hơn hai tháng, lại không có được một đêm ngủ an ổn. Một lúc sau, thần kinh căng thẳng của cô mới dịu đi một chút, nhớ lại khi tỉnh dậy trong cơn choáng váng, dường như cô nghe thấy có rất nhiều tiếng động ở bên ngoài phòng, hít một hơi thật sâu, cô can đảm rời khỏi giường. Lấy đôi dép lê duy nhất dùng cho khách mang vào, Ôn Ngưng cẩn thận lần mò trong bóng tối hướng cánh cửa phòng ngủ bên cạnh mà đi tới. "Là Giang Thư đã về ư?" Cô gái rụt rè hỏi, âm thanh mang theo chút mềm mại mới tỉnh ngủ. Đáp lại cô chỉ có tiếng vọng của căn phòng lớn trống rỗng. Dường như cô không cam lòng, lại đi về phía bên kia hành lang, cuối hành lang là nhà bếp phía tây, càng đến gần cô có thể thấy một chút ánh sáng mờ ảo. Ôn Ngưng trong lòng có chút nhảy nhót, đuôi chân mày đều hiện lên vẻ chờ mong "Giang Thư, là anh về phải không?" "______aaaa" Vừa dứt lời, một tiếng thét chói tai đột ngột vang lên, ngay sau đó là một loạt những âm thanh của bát đũa rơi xuống bị vỡ. Chạm vào bàn ăn làm đổ vỡ mọi thứ là cô hầu gái nhỏ giúp bếp trong biệt thự Huệ Phân, vốn vẻ mặt cô đầy kinh hoàng nhưng khi nhìn thấy người đến là Ôn Ngưng mới lấy lại được bình tĩnh. Chậm rãi hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên gương mặt biến sắc, cau mày nhìn Ôn Ngưng không một chút che giấu mà trách móc "Khuya như vậy còn không đi ngủ, cô chạy lung tung như vậy là muốn hù chết người ta hả?" Ôn Ngưng bị mắng choáng váng một chút, theo thói quen lại ngồi xổm xuống nhặt những mảnh vỡ của gốm sứ văng đầy trên mặt đất, hơn nửa đêm cô lấy hết can đảm đi ra, lại không biết nguyên nhân gì mà bị chỉ vào mũi mắng, cũng không tìm thấy Giang Thư mà mình tâm tâm niệm niệm*, lúc này trong lòng có chút không yên nên chỉ một chút lơ là bàn tay cô đã bị mảnh sứ cắt một đường dài. *Tâm tâm niệm niệm lúc nào cũng nghĩ tới, hướng về Cô từ nhỏ đã bị khi dễ, trên người liên tục đã không biết có bao nhiêu vết thương lớn nhỏ, một vết thương nhỏ như thế này có đáng là gì, chẳng qua là máu từ miệng vết thương không ngừng rỉ ra. Huệ Phân khẩn trương lùi lại phía sau mấy bước kéo ra khoảng cách với cô, nói chuyện có chút lắp bắp "Đây là chính cô tự làm mình bị thương, không liên quan gì đến tôi cả! Cô không được đổ oan lên trên người tôi!" Nhìn thấy Ôn Ngưng cũng không có ý định truy cứu, Huệ Phân thở phào nhẹ nhõm. Vốn dĩ cô muốn lợi dụng lúc nửa đêm không có người đến nhà bếp phía Tây để lấy trộm một số nguyên liệu trong ngày không dùng hết đem bán cho khách sạn, đâu có nghĩ đến lại gặp được Ôn Ngưng nửa đêm không ngủ được ở nơi này chứ. Cũng may là người chủ này không được sủng ái, trong ngày hôn lễ trực tiếp bị chú rể cho leo cây, trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu trong thành phố Hàn. Hơn hai tháng trước, sau khi Giang Thư đưa cô về biệt thự này, anh đã để cô ở đây một mình, thậm chí còn không cùng cô vào cửa ngay ngày đầu tiên anh đưa cô tới. Cửa hào môn khó vào, hơn sáu mươi ngày không một ai quan tâm, nhìn thế nào cũng không giống như cách nên được đối xử mà một nữ chủ nhân, một Thiếu phu nhân nên có. Thậm chí còn không được xem như là một tình nhân nhỏ hay một người phụ nữ để làm công cụ ấm giường. Có lẽ vừa rồi đã gây ra tiếng động quá lớn, đã làm kinh động đến phòng của bà quản gia - Mẹ Từ ở lầu một. Mẹ Từ đối với Ôn Ngưng một cô gái nhỏ ngoan ngoãn, hiền lành lại nhát gan này rất hài lòng và hết mực quan tâm, lo lắng cho cô, đôi mắt còn buồn ngủ lần theo ánh sáng mà đi tới, nhìn thấy tay của Ôn Ngưng bị thương lập tức không nhịn được mà căng thẳng, quay đầu nghiêm khắc trừng mắt nhìn cô người hầu bên cạnh - Huệ Phân, vội vàng tìm kiếm hòm thuốc nhanh chóng băng bó cho Ôn Ngưng. "Trời đất, tại sao lại bị một vết thương sâu như vậy cơ chứ, miệng vết thương vẫn còn bị mảnh sứ ghim vào này, Ôn tiểu thư cháu phải kiên nhẫn một chút nhé rượu này có thể khử trùng nên sẽ có chút đau, cháu cố chịu một chút nhé!" Mẹ Từ vẻ mặt đầy quan tâm. Trên gương mặt Ôn Ngưng vốn không có bao nhiêu cảm xúc lại lộ vẻ xúc động, cô ăn nhờ ở đậu đã quen cũng chưa từng thấy ba mẹ mình quan tâm như vậy, cũng chưa từng thấy ai vì cô bị thương mà khẩn trương đến như thế, ngày trước những vết thương trên người cô còn nghiêm trọng hơn như vậy nhiều, thường thì cô đem vết thương đi rửa dưới nước rồi từ từ chịu đựng cơn đau chứ còn cảm giác của nước khử trùng như thế nào thì rất ít khi được biết đến "Không có việc gì đâu, vết thương này nhỏ thôi, không hề đau tí nào, chỉ cần ngủ một giấc là ổn rồi, mẹ Từ dì đừng lo lắng." Ôn Ngưng cười cười nhưng mẹ Từ không hề nghe theo cô. "Đứa nhỏ này, da cháu rất là mềm làm sao lại không đau được cơ chứ, lỡ như không chăm sóc kĩ phải để lại sẹo thì không tốt chút nào, cháu đó phải chú ý, mấy ngày tiếp theo đều không được để dính nước, mẹ Từ sẽ kiểm tra vết thương cháu hằng ngày xem cháu có thay thuốc không đấy." Ôn Ngưng gật đầu, nói cảm ơn bà, cô nghĩ đến trước đây cô đã để lại rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ cũng đều không quan tâm, nhưng những gì mẹ Từ vừa nói lúc nảy đã nhắc nhở cô, nếu lỡ như để Giang Thư nhìn thấy có phải không sẽ thấy cô ấy không đẹp..... . Nghĩ đến Giang Thư cô liền mở miệng hỏi "Giang Thư anh ấy.... rất nhanh sẽ trở lại phải không ạ?" Mẹ Từ không ngẩng đầu lên, đương nhiên là không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, tùy tiện lấy vài cái
mệnh trung thiên ái