là họa không thể tránh

Có thể bạn sẽ thích. Thời gian và hoàn cảnh mang lại sự khôn ngoan. Ngàn vàng không mua được tiếng cười. Làm việc thiện được thiện, làm điều ác bị quả báo. Lời nói không có sức nặng và sức lực yếu kém thì đừng khuyên can người khác. Muốn nói phải nghĩ đến Lục Họa còn trông cậy vào Lâm Mặc kiêng ky Cố Vũ tồn tại mà buông cô ra, không nghĩ tới Cô Vũ lại bỏ chạy trước, Lục Họa: "…. Vũ Vũ!". Phảng phất nghe được tiếng kêu của cô, Cô Vũ đột nhiên ngừng lại, lại quay người trở về. Lục Họa hai mắt sáng ngời, cô Cách tính đòn bẩy tài chính có thể được xác định thông qua công thức sau: Trong đó: EBIT là lợi nhuận trước thuế và lãi vay. EPS là lợi nhuận của vốn chủ sở hữu. Để tính đòn bẩy tài chính sau khi có thêm khoản lãi vay phải trả ( I ), ta sẽ được công thức mới. Với: Cách Vay Tiền Trên Momo. Bạn đang đọc truyện Là Họa Không Thể Tránh của tác giả Đan Thanh Thủ. Từ nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Rể Quý Rể Hiền hoặc Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân. Theo kinh phật, “Nếu không hiểu phật pháp thì chúng sanh oan oan tương báo đến bao giờ mới dứt”.. Là phúc không phải họa là họa tránh chẳng qua Theo phong thuy, vào đời nhà Thanh, Triệu Đức Phương, cha của ba người con trai, có một cuộc sống rất sung túc. Ông cảm thấy rất may mắn khi ba đứa con của mình Vào lễ mừng tuổi 40 của ông Triệu, ông đã thú nhận với ba người con của mình rằng khi mới bắt đầu khởi nghiệp, ông đã cố ý cân gian để lừa người mua và bán hàng cho mình. Mỗi khi ông mua thứ gì, cái cân sẽ là cân non, và khi ông bán món gì, cái cân sẽ là cân già. Đó là lý do tại sao ông bán vải bông bị phá sản sau khi ta mua hàng ngàn cân vải bông của ông ấy. Ông ta đã cố gắng một cách tuyệt vọng để cứu vãn nhưng cuối cùng đã chết vì bệnh thương hàn 20 năm trước. Ta vẫn còn cảm thấy có lỗi với ông ấy cho đến tận bây giờ, ông Triệu nói. Cũng còn có 2 cha con ông bán thảo dược đã mất sau khi ta lừa 2 cha con ông ấy bằng cái cân của ta. Còn có những người khác nữa, nhưng ba người đó là bị lừa nhiều nhất. Kể cả khi ta bây giờ có cuộc sống giàu có và hạnh phúc, mỗi khi nghĩ đến những người đã chết bởi việc làm của ta, ta thấy đầy tội lỗi đến mức không thể ngủ được. Để được thanh thản, bây giờ ta quyết huỷ cái cân này trước mặt tất cả các con, và ta thề là từ nay ta sẽ hành xử trung thực. Những người con hoan nghênh quyết định của ông. Cha à, đây mới là cách làm đúng. Chúng con hoàn toàn ủng hộ quyết định của cha, một người con hân hoan nói. Thế là ông Triệu ngay lập tức đập vỡ cái cân tội lỗi, giữ lời hứa cư xử trung thực và làm những việc tốt kể từ đó. Tuy nhiên, không lâu sau gia đình ông Triệu đã gặp bất hạnh. Đầu tiên, con trai cả của ông mất đột ngột do bạo bệnh. Sau đó anh thứ hai cũng qua đời do một chứng bệnh kỳ lạ. Rồi người con thứ ba bất ngờ mang bệnh và mất không lâu sau. Và Khi đó vợ ông đang mang thai. Trải qua những bất hạnh đột ngột này, ông Triệu cảm thấy rất buồn và mơ hồ. Khi ta đi lừa lọc người khác, ta sống hạnh phúc với con cái kề bên, ông phàn nàn. Bây giờ ta đang cố gắng hết sức làm người tốt thì những điều không may lại lần lượt kéo đến. Có vẻ như câu thành ngữ Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo là hoàn toàn sai”. Hàng xóm của ông Triệu rất cảm thông cho ông và gia đình. Một ngày kia, người vợ của ông Triệu trở dạ. Tuy nhiên, sau ba ngày lâm bồn, đứa bé vẫn chưa chịu ra. Các bà đỡ lần lượt được mời đến, nhưng đều vô vọng và không biết làm cách nào. Ông Triệu ngày càng lo lắng. Đúng lúc đó, một vị đại sư ngộ đạo gõ cửa xin khất thực. Gia nhân của ông Triệu đã cố đuổi nhà sư đi, nhưng nhà sư đã nói rằng ông có phương thuốc đặc hiệu cho gia chủ. Nhà sư ngay lập tức được trọng vọng như thượng khách. Ta là một nhà sư. Ta đi theo vận mệnh an bài, nhà sư nói với ông Triệu. Sau đó ông đưa cho ông Triệu phương thuốc, và ông Triệu đã sai đầy tớ cấp tốc đưa thuốc cho vợ. Vài phút sau, người hầu báo lại là người vợ đã sinh con trai sau khi dùng thuốc. Ông Triệu vui mừng. Ông biểu đạt lòng biết ơn đến nhà sư và thết đãi một bữa cơm chay thịnh soạn tối hôm đó. Trong khi dùng bữa tối, ông Triệu hỏi nhà sư, “Thưa sư phụ, con có thể hỏi ngài một câu mà con thắc mắc từ lâu được không ạ?, và nhà sư gật đầu. Vừa thở dài, ông Triệu kể với nhà sư Con thật xấu hổ khi phải nói rằng con lập nghiệp bằng cách dùng một cái cân gian để lừa gạt người khác. Con quyết tâm trở thành người tốt vào năm ngoái và phá hủy cái cân. Tuy nhiên, ngay sau khi con phá cái cân, con bắt đầu gặp hết bất hạnh này đến bất hạnh khác. Con đã mất ba người con trai trong thời gian ngắn chỉ sáu tháng. Thật may là người vợ đã cho chúng con đứa con này. Tại sao con lại có một gia đình hạnh phúc khi con lừa dối người khác, nhưng ngay khi con quyết định làm việc tốt, thì tất cả những bất hạnh này lại gõ cửa nhà con?. Nhà sư cười to sau khi nghe câu chuyện của ông Triệu, và trả lời lại Đừng có tự suy diễn mộng tưởng. nhân quả, luân hồi đối xử thực sự là rất công bằng đối với chúng ta”. Số ông giàu sang do tích lũy phước từ kiếp trước, phước của ông còn rất nhiều nên Ông không cần cân gian thì cũng giàu có. Do những việc làm xấu mà ông đã tích lũy nên phước ông bây giờ đã cạn nên có lẽ ông sắp phải nhận quả báo và những người con của ông là những người ông đã hại họ chết và cả ba người con mang thù hận nên lại đến thế giới này để đòi nợ ông và làm cho ông và gia đình ông phải khốn đốn trăm bề và ông đã được an bài sẽ đau khổ, đói khát mà chết trong vài năm nữa. Tuy vậy, từ khi ông quyết tâm làm điều tốt và vận mệnh đã thể hiện sự thương cảm đối với ông và đã thu hồi lại ba người con ấy. Ông đã có thể thoát khỏi vận mệnh đó”. Sau khi nghe xong, ông Triệu cảm thấy như vừa tỉnh khỏi cơn mê. Ông cảm tạ nhà sư đã giảng giải cho ông, nhưng ông cũng thắc mắc hỏi nhà sư về đứa con mới ra đời, phải chăng nó cũng đến để đòi nợ. Tất cả các món nợ đã được trả sau chuỗi bất hạnh mất con vừa rồi”, nhà sư trả lời với một nụ cười. “Đứa cháu của ông đến để đem lại may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Nó sẽ được hưởng tiếng thơm bởi vì ông đã quyết định làm điều tốt cho người khác. Đây là phần thưởng giành cho ông vì đã chọn làm điều tốt. Ông Triệu rất hài lòng và trở nên vững tâm thực thi các điều tốt trong hết phần đời còn lại. Câu chuyện này thể hiện câu nói cổ của Trung Hoa Nếu một gia đình sống lương thiện nhưng gặp nhiều tai ương, đó có thể là họ đang trả nghiệp quá khứ hay đời trước. Một khi món nợ ấy đã được trả và họ không tạo thêm ác nghiệp thì họ sẽ hưởng một cuộc sống hạnh phúc. Nếu một gia đình sống bất thiện mà họ còn vui sướng thì phước tiền kiếp họ vẫn còn. Nhưng Khi phước tận thì quả báo sẽ đến liền. Trong văn phòng yên tĩnh chốc lát, Lục Y Y nóng nảy, "Buổi sáng anh không hề nói như vậy, anh nói Hứa Niệm muốn anh viết những chuyện này lên diễn đàn, còn đồng ý với anh, nếu anh làm chuyện này, chị ta sẽ suy xét đến việc làm bạn gái của anh, nhưng gần đây chị ta đối với anh không nóng không lạnh, anh cũng không chắc chắn có thể giấu diếm giúp chị ta, cho nên mới nói cho tôi." Lục Y Y nói xong nhìn về phía chủ nhiệm giáo dục, "Thưa thầy, bọn họ còn có lịch sử nói chuyện, em đều nhìn thấy." "Hôm nay em đều ở trong lớp học, cũng không hề gặp qua bạn nữ sinh này, không tin giáo viên có thể hỏi qua bạn học trong lớp của em." Lục Y Y tức cực kỳ, "Anh lấy điện thoại ra! Cả hai người đều có lịch sử trò chuyện.." Cô ấy nói xong hơi dừng một chút, lịch sử trò chuyện có thể xóa đi, buổi sáng cô ấy lại quá tức, căn bản không chụp lại, bây giờ chính là nói miệng không có bằng chứng! Cao Tự nhìn về phía cô ấy, "Tôi không rõ em đang nói cái gì, tôi căn bản không quen biết học sinh lớp 10, em nói tôi vì theo đuổi Hứa Niệm mà nói ra chuyện riêng tư của người khác, như vậy là rất quá đáng, em có bằng chứng nào không, hay vẫn là tự mấy người phán đoán?" Trong lòng Lâm Kiều 'lộp bộp' một chút, Hứa Niệm cùng anh ta tám chín phần mười ăn ý, cô tiến lên một bước nhìn về phía anh ta, "Vì sao ảnh đại diện của Đại Thưởng Thức Gia lại giống với ảnh đại diện trong tài khoản trò chơi của anh một năm trước, hơn nữa còn dùng tên giống nhau." "Loại trùng hợp này cũng là điều thường thấy, sẽ luôn có sự lặp lại của tên và ảnh đại diện, chẳng lẽ em có thể đảm bảo tên mình lấy sẽ không có xác xuất lặp lại?" Ngữ khí của Cao Tự mạnh mẽ, căn bản không cảm thấy đây là vấn đề gì. "Vậy địa chỉ IP cũng chỉ là trùng hợp sao, ảnh giống nhau, lại cùng một trường học, lại có sự trùng hợp như vậy sao, có cần đến Cục Cảnh Sát thẩm tra đối chiếu một chút không?" Vẻ mặt Lâm Kiều nghiêm túc, đối mặt với người như vậy khó tránh khỏi tức giận. Cao Tự nghe vậy lại không cho là đúng, lời nói tất cả đều là sự cao ngạo của gia cảnh ưu việt, "Em cho rằng em là ai, còn muốn kiểm tra quyền riêng tư của tôi, em có quyền này sao?" Hứa Niệm theo sau anh ta lên tiếng, "Lâm Kiều, em nói chuyện gì cũng phải có chứng cứ, chị và em trước khi có hoạt động quyên góp tiền đều không hề quen biết, chị không có động cơ gì để làm như vậy, dùng việc quyên tiền để đạt được sự khích lệ của giáo viên cùng bạn học, em cảm thấy chị cần thiết phải làm như vậy sao? Chị là Hội trưởng hội học sinh, đã nhận được sự tán thành của giáo viên và bạn học từ lâu, căn bản không cần làm việc cố sức lấy lòng như vậy. Cho nên việc đổ tội cho người khác hôm nay của em, cần phải cho mọi người một lý do hợp lý!" Lâm Kiều nhìn bọn họ phủi sạch quan hệ một cách sạch sẽ, mở miệng vẫn bình tĩnh, "Động cơ gì thì cũng chỉ có chính chị biết, nhưng chứng cứ đều đã được bày ra trước mặt, quyền riêng tư của tôi chịu uy hiếp, nếu các người không thừa nhận, tôi chỉ có thể chọn đi báo cảnh sát." Chủ nhiệm lớp của Hứa Niệm cảm thấy các cô chỉ đang vô cớ gây rối, "Bạn học nữ này, chuyện này không có nghiêm trọng đến mức báo cảnh sát đâu, hơn nữa đó đều chỉ là suy đoán của các em, em lấy mấy thứ ở trên mạng xuống thì thật khó để thuyết phục mọi người." Chủ nhiệm giáo dục nhìn về phía Lâm Kiều, "Em hãy gọi phụ huynh lên đây đi, chuyện này mấy đứa trẻ như các em không hiểu rõ, tốt nhất vẫn để phụ huynh đến làm việc." Lâm Kiều sửng sốt "Vì sao phải gọi phụ huynh, chính em có thể xử lý được." "Một đứa trẻ như em thì xử lý cái gì, vẫn nên gọi phụ huynh của em lên đây nói rõ ràng." Lâm Kiều ngữ khí kiên định, "Em không cần gọi phụ huynh." "Sao em có thể như vậy, tự mình bình tĩnh lại, thái độ đoan chính lên!" Chủ nhiệm giáo dục rất ít khi bị chống đối như vậy, nháy mắt nghiêm khắc lên, ánh mắt nhìn cô cũng có ý như đang nhìn học sinh hư hỏng. Chủ nhiệm giáo dục nói xong cũng không nhìn cô nữa, nhanh chóng gọi điện thoại, "Cô Lưu à, tôi đang ở chỗ phòng giáo vụ, lớp cô có một học sinh tên Lâm Kiều ở nhà ăn cãi nhau với học sinh khác, bây giờ tôi muốn gọi phụ huynh của em ấy lên." "Thưa thầy?" Lục Y Y cùng Cố Ngữ Chân nghe xong cũng sửng sốt, sao bây giờ lại nói thành vấn đề một mình Lâm Kiều làm ra rồi. Lâm Kiều nghe câu nói đó, mày nhíu một chút. Chủ nhiệm giáo dục không thèm nói lý với các cô, tiếp tục nói chuyện với Lưu Hữu Dung qua điện thoại, "Cô cũng không biết số điện thoại của gia đình em ấy sao, nhưng vấn đề là bây giờ em ấy không chịu gọi phụ huynh.. Hoắc Ngập? À, Hoắc Ngập biết đúng không, được rồi, em cũng tới luôn đi, đỡ phiền toái." Chủ nhiệm giáo dục tắt điện thoại, trong văn phòng vô cùng yên tĩnh, thầy nhìn qua, ngữ khí nghiêm túc, "Chủ nhiệm lớp em sẽ lập tức đến, em ở đây chờ đi." Không bao lâu sau Lưu Hữu Dung liền từ trên tầng đi xuống, Hoắc Ngập cũng được gọi tới. Lưu Hữu Dung vừa tiến vào liền hỏi một câu, "Chủ nhiệm Cao, chuyện là như thế nào?" "Học sinh này của lớp cô ở nhà ăn to tiếng nói Hứa Niệm cùng Cao Tự lớp 12 đã làm lộ chuyện riêng tư của em ấy. Cao Tự cũng đã nói là không làm chuyện này, cho nên tôi thấy vẫn là gọi phu huynh tới một chuyến, trẻ nhỏ thì luôn dễ xúc động, phụ huynh qua đây khuyên bảo mấy câu là tốt nhất." Lưu Hữu Dung nghe xong hiểu một chút, cũng có thể lý giải. Chủ nhiệm giáo dục nhìn về phía Hoắc Ngập, vẻ mặt cũng nghiêm túc lên, vừa mới gặp mặt đã có ý tứ. Ông ấy lấy ra giấy bút, ngữ khí còn tính là hòa ái, "Hoắc Ngập, em lại đây viết phương thức liên hệ của gia đình Lâm Kiều lên đây đi." Hoắc Ngập liếc mắt nhìn những người trong văn phòng, hiển nhiên không quan tâm, duỗi tay nhận lấy bút. Cao Tự thấy Hoắc Ngập ở đây, cả mặt đều không phục, mở miệng cũng giống như ra oai phủ đầu, "Thưa thầy, nếu hôm nay hai bạn nữ này không ở trước mặt toàn trường xin lỗi em, vậy thì em không có cách nào nhận sự bôi nhọ này, việc này chỉ có thể để ba em giải quyết." Lâm Kiều chưa từng thấy người nào tự tin như vậy, "Anh không nên nói loạn!" "Nói dối, Cao Tự thật sự đang nói dối, thưa thầy, điều chúng em nói mới là sự thật!" Lục Y Y nhìn về phía chủ nhiệm giáo dục, trong lòng lo lắng. Hứa Niệm nói tiếp, "Không thể hiểu được tại sao lại bị vu oan, chẳng lẽ chúng tôi muốn một lời xin lỗi cũng không được sao? Hơn nữa Lâm Kiều cũng không phải lần đầu gây rắc rối, em ấy trước kia còn từng đánh người khác, chuyện này đều đã nói." Cố Ngữ Chân nghe xong cảm thấy buồn cười, "Lúc đó không phải Lâm Kiều đánh người, là Trần Tuyên Trùng cố ý tìm chuyện, đó là phòng vệ chính đáng!" Hứa Niệm đúng lý hợp tình nói, "Nếu em ấy ngoan ngoãn đọc sách, vậy thì làm sao bạn học đó lại tìm đến? Rõ ràng chính là đánh người gây chuyện, hơn nữa mọi người đều nói em ấy là lão đại mới, so với Trần Tuyên Trùng còn khó quản hơn!" "Câu lão đại mới cũng chỉ là mọi người gọi cho vui, làm sao có thể so sánh Lâm Kiều với Trần Tuyên Trùng được?" Lục Y Y cùng Cố Ngữ Chân đều bị chọc tức, có cảm giác hoàn toàn hết đường chối cãi. Lâm Kiều càng tức giận thì càng im lặng, trên mặt cũng không có biểu cảm gì, "Chị bây giờ là đang luận tội cho người bị hại sao, chẳng lẽ tôi đã chịu uy hiếp, còn không thể phản kháng!" "Được rồi, các em không nói nữa, cứ gọi phụ huynh lên đây rồi nói tiếp!" Chủ nhiệm giáo dục bị bọn họ cãi cọ đến đau đầu, quát lên một câu, trong văn phòng nháy mắt liền yên lặng. Lâm Kiều nhìn về phía Hứa Niệm cùng Cao Tự đang coi như không có việc gì, im lặng trong chốc lát, "Vì sao chỉ có em phải gọi phụ huynh, còn hai người họ lại không phải gọi, chẳng lẽ chuyện này chỉ là vấn đề của một mình em thôi sao?" "Chẳng lẽ không phải là vấn đề của em? Một học sinh không chịu học tập cố gắng nâng cao thành tích, cả ngày chỉ biết chú ý đến mấy việc này, em còn muốn học nữa hay không?" Chủ nhiệm lớp của Hứa Niệm là một người phụ nữ trung niên cứng ngắc kiên quyết, đối với học sinh thành tích tốt cùng kém đều có loại đãi ngộ khác nhau, biết được học lực của Lâm Kiều cũng không phải là tốt, thành kiến càng nặng thêm. Chủ nhiệm lớp Cao Tự cũng gật đầu tán đồng, "Vốn dĩ quyên tiền đã là một chuyện tốt, Hứa Niệm tôi cũng biết, vẫn luôn là cán bộ học sinh có thành tích ưu tú, Cao Tự cũng không phải nói nhiều, về sau cử đi học cũng không có vấn đề, sao có thể đi làm loại chuyện này được." Cảm xúc của Lâm Kiều nháy mắt tăng lên, chưa từng có khoảnh khắc thất vọng như lúc này, "Thành tích tốt cũng không đại biểu cho nhân phẩm, học sinh tốt cũng sẽ nói dối, chẳng lẽ giáo viên đều dùng thành tích để nói lên tất cả hay sao?" Chủ nhiệm lớp Hứa Niệm trừng mắt, "Em học sinh này bị sao vậy, hiên tại học sinh lớp 10 đều khó dạy bảo như vậy sao?" Lưu Hữu Dung cũng không quá rõ ràng tình huống như thế nào, "Cô Phan, chúng ta có chuyện thì cứ bình tĩnh nói, trẻ nhỏ cũng có lòng tự trọng." Chủ nhiệm lớp Hứa Niệm nghe vậy không nói nữa, đầu quay sang hướng khác, hiển nhiên không muốn thấy Lâm Kiều. Hốc mắt Lâm Kiều đỏ lên, cắn chặt răng. Trong văn phòng một khoảng im lặng, Hoắc Ngập nghe thấy họ tranh luận cũng không để trong lòng, việc của nữ sinh, anh không bao giờ kiên nhẫn quản, tùy tay viết xuống số của Triệu Bích Quận, bên góc bàn đột nhiên rơi xuống một giọt nước mắt. Giọt nước 'lạch tạch' một tiếng, rơi ở trên bàn, nhẹ nhàng bắn. Ngòi bút của Hoắc Ngập hơi dừng lại, mi mắt khẽ nâng, cô gái nhỏ đứng ở trước mặt anh, hốc mắt đỏ bừng, tức khóc. Chủ nhiệm giáo dục lấy đi tờ giấy anh vừa viết, nhập dãy số, còn chưa kịp gọi thì một bàn tay đã duỗi đến tắt đi, ngắt điện thoại. Chủ nhiệm giáo dục sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Ngập, "Em làm gì đấy?" Hoắc Ngập vẫn mang ngữ khí ôn hòa như cũ, "Mọi việc còn chưa biết rõ ràng, chỉ gọi phụ huynh của một bên là không công bằng." Lâm Kiều chậm rãi giương mắt, nhìn về phía nam sinh đứng trước mặt cô, cô lúc này mới phát hiện, vóc dáng của anh so với mình cao hơn rất nhiều, cần phải ngửa đầu mới nhìn rõ được anh. Chủ nhiệm giáo dục nghe câu nói đó của anh thì vô cùng tức giận, "Vậy em muốn dùng cách nào để giải quyết?" "Điều tra rõ mới có thể phục chúng." Chủ nhiệm giáo dục dùng sức tắt điện thoại, "Vậy em tra đi, để tôi nhìn xem em có thể tra ra được thứ gì?" Hoắc Ngập không để ý tới lửa giận của ông ấy, cầm lấy tư liệu trên bàn nhìn lướt qua, "Mọi tài liệu đã sửa đều ở chỗ này?" Lục Y Y thấy Hoắc Ngập không sợ chủ nhiệm giáo dục, lá gan cũng lớn hơn, "Đúng vậy, điện thoại của Cao Tự còn có lịch sử trò chuyện, buổi sáng tôi đã nhìn thấy, không biết anh ta đã xóa hay chưa?" Hứa Niệm nhìn Hoắc Ngập thật lâu, cánh môi giật giật, khó chịu mà nói không nên lời. Cao Tự nghe thấy anh nói chuyện, giọng nói kiêu ngạo lên, "Cậu có tư cách gì mà đòi quản chuyện này, ai biết cậu có bao che giúp bạn học sinh này nói chuyện hay không? " Sẽ làm anh tâm phục khẩu phục. "Hoắc Ngập cười mỉm, hoàn toàn không để ý tới sự khiêu khích đó, duỗi tay lễ phép hướng về phía anh ta," Phiền anh có thể cho tôi xem điện thoại hay không? " Cao Tự không tin anh có bản lĩnh lớn như vậy, lấy điện thoại ra vứt ở trên bàn," Của cậu, nếu lấy ra được một thông tin gì, tôi liền phục cậu, nếu như không có, tôi sẽ tố cáo cậu tội phỉ báng! " Cao Tự nói trắng ra, nói để mọi người đều nghe thấy. Chủ nhiệm lớp Hứa Niệm trực tiếp mở miệng kết luận," Chuyện như vậy để học sinh đi tra thì sẽ có kết quả sao? Tốt nhất vẫn nên trực tiếp gọi phụ huynh đi. " Hoắc Ngập cúi đầu mở điện thoại, căn bản không thèm để ý âm thanh bên cạnh," Thầy cô đừng nóng vội, tra lịch sử rất nhanh, không đến vài phút đâu. " Thái độ của Hoắc Ngập lễ phép, làm người khác không có lời gì để nói, văn phòng vừa rồi lộn xộn cũng bình tĩnh đi rất nhiều. Lưu Hữu Dung cũng mở miệng nói một câu," Nếu chủ nhiệm Cao đã đồng ý thì cứ để em ấy kiểm tra một chút, chúng ta cũng không quá hiểu rõ mấy thứ như internet này, người trẻ tuổi vẫn lợi hại hơn chúng ta nhiều, cô thấy đúng không? " Chủ nhiệm lớp Hứa Niệm không nói nữa, dù sao bà ta cũng không tin là sẽ tra ra được cái gì. Lục Y Y nhìn Hoắc Ngập mở nhật ký ghi chú của tin nhắn, bên trong rỗng tuếch, có chút tức giận ảo não," Anh ta thật sự đã xóa lịch sử trò chuyện!" * Tác giả có lời muốn nói Tôi chạy như bay mà đến, kết quả vẫn chậm vài phút.. Editor Q17

là họa không thể tránh