đủ rồi anh yêu em
(Ảnh: FB Anh Tú Atus) Sau 6 năm hẹn hò, giờ đây cặp đôi Diệu Nhi - Anh Tú sắp bước đến 1 đám cưới trong mơ. Trước thềm đám cưới, cả hai đã tổ chức tiệc độc thân vào ngày 9/10. Bữa tiệc có sự tham dự đông đủ từ anh chị em bạn bè đồng nghiệp. Tất cả mọi người đều chúc phúc cho đôi bạn trẻ sau thời gian yêu nhau lâu dài đã có cái kết thật đẹp.
Anh nhân viên cứ loay hoay cầm túi đồ kích mã hoài không được làm Nhi như phát điên lên, nhíu mày đủ kiểu. - Anh ơi, nhanh tay dùm đi - BVS có cánh. Cho xin 40k. Nhi vội lấy tiền trong túi ra, anh nhân viên cứ nhìn cô chằm chằm. Cô bỏ tiền lên bàn, anh nhân viên nhẹ giọng nói:
Cô gái đừng khóc nữa có anh ở đây rồi. Tháng 9 với những đổi thay của đất trời, mà em chẳng đổi thay được trong lòng mình hay tại vì em vẫn cố chấp, vẫn ôm mộng tưởng về một chàng trai trong ngôn tình, về một mối tình đã tan vỡ có thể hàn gắn được. Là em cô gái tháng 9 sao cứ mãi buồn, cứ mãi nhớ và chờ đợi một người lâu đến thế.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Dưới đây là các thông tin và kiến thức về chủ đề đủ rồi anh yêu em hay nhất do chính tay đội ngũ laodongdongnai chúng tôi biên soạn và tổng hợp1. Đủ Rồi! Anh Yêu Em 2. Đủ Rồi! Anh Yêu Em – Chanh Tâm 3. Đủ Rồi! Anh Yêu Em 4. Chương 13 Đủ Rồi! Anh Yêu Em 5. Đọc Truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM karry199999 6. Hợp âm Tại Sao Anh Yêu Em – Da Fame Phiên bản 1 – Hợp Âm Chuẩn 1. Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 08/24/2021 1032 AM Đánh giá 3 ⭐ 46296 đánh giá Tóm tắt Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Khớp với kết quả tìm kiếm Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng….. read more 2. Đủ Rồi! Anh Yêu Em – Chanh Tâm Tác giả Ngày đăng 12/05/2019 1047 AM Đánh giá 3 ⭐ 16356 đánh giá Tóm tắt – Trong nhận thức của anh, phụ nữ không thể so sánh với bạn bè. – Suy nghĩ này đã theo anh mấy chục năm, chỉ có tranh giành quyền … Khớp với kết quả tìm kiếm Vừa nghĩ như vậy, tức giận trong ngực mất hết, anh cũng không keo kiệt vài lời nói ngon ngọt chết người kia, muốn nói tình, muốn nói yêu, thật ra rất đơn giản….. read more3. Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 05/04/2021 0710 AM Đánh giá 4 ⭐ 21844 đánh giá Tóm tắt ❶❶❶ Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Khớp với kết quả tìm kiếm Đủ Rồi, Anh Yêu Em là một tiểu thuyết ngôn tình được đăng tải miễn phí trên website đọc truyện online Trích đoạn “Dạ, anh là người, ……. read more4. Chương 13 Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 05/01/2019 0844 PM Đánh giá 5 ⭐ 59262 đánh giá Tóm tắt Bạn đang đọc Chương 13 của truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em. Theo dõi TruyenCV để không bỏ lỡ chương truyện mới nhất được cập nhật liên tục hằng ngày. Khớp với kết quả tìm kiếm ❶❶❶ Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng….. read more5. Đọc Truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM karry199999 Tác giả Ngày đăng 04/19/2020 0317 PM Đánh giá 4 ⭐ 48735 đánh giá Tóm tắt Tác giảChanh TâmThể loạiNgôn TìnhNguồnDĐ Lê Quý ĐônTrạng tháiFull- Trong nhận thức của anh, phụ nữ kh đọc truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM được đăng bởi karry199999 Khớp với kết quả tìm kiếm Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngôn tình Đủ Rồi Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, qua giọng đọc của MC Bông. Chúc quý vị và các bạn có ……. read more6. Hợp âm Tại Sao Anh Yêu Em – Da Fame Phiên bản 1 – Hợp Âm Chuẩn Tác giả Ngày đăng 11/03/2020 0532 AM Đánh giá 3 ⭐ 76166 đánh giá Tóm tắt Tình [G]yêu với anh như là 1 câu đố em là đáp [Bm]số kèm câu hỏi tại sao Vì em đã [Em]trao cho anh từng nỗi nhớ Quyến rũ nơi em là cái cớ cho [C]những suy nghĩ trong anh hư hao Em ấm áp [G]từ giọng hát anh thấy ngọt ngào trên đôi môi Người ta ví [Bm]em là sao sáng anh tự biến mình thành đêm trô Khớp với kết quả tìm kiếm Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em FULL tác giả Chanh Tâm. Hỗ trợ giao diện điện thoại, tablet, tải app đọc truyện offline, EPUB….. read more
Trong mắt anh, cô không phải là một người phụ nữ, cô là một đồng nghiệp, cô chỉ là một ...Trong đêm tối, cô nghe rõ ràng tiếng mở cửa. Anh đã dù cô biết mình không nên vui mừng, nhưng cô không thể đè nén được cảm xúc của bản thân. Nghe sau lưng tiếng bước chân dồn dập đi tới, cô không để mình lộ ra sự vội vàng, vẫn để mặt mình trong đống giấy vẽ."Đã ngủ còn gọi tôi tới!" Lương Tĩnh Hanh tức giận gõ đầu cô thật mạnh."Ah..." Dương Tư Dục ôm đầu, đau đến kêu thành tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn từ trên bàn làm việc ngửa lên "Này, sao anh đánh mạnh vậy?"Nhìn trên trán cô thấy có dính tờ giấy vẽ, Lương Tĩnh Hanh không để ý đến, nắm cằm cô nhẹ nhàng lung lay "Nhìn đôi môi đỏ mọng này, cái miệng nhỏ nhắn, rất mê người, nếu như lời nói có thể dịu dàng một tí, sẽ tốt hơn." Anh cố ý coi thường tờ giấy vẽ trên mặt cô, đúng trọng tâm cho lời Tư Dục tức giận, kéo tờ giấy xuống giương đôi mắt giận dữ nhìn anh "Chẳng lẽ bị anh gõ vào đầu, tôi còn phải tươi cười, nhỏ giọng dịu dàng cảm ơn anh sao?" Dương Tư Dục đè nén giọng mình nhỏ hơn, mắt to híp lại chặt lấy đôi mắt đang đằng đằng sát khí tức giận kia, Lương Tĩnh Hanh không nghiêm túc, cười cười "Lại nói đôi mắt này, thật là trong sáng động lòng người, hào quang bốn phía..." Anh cố ý nói sang chuyện khác "Nếu như không có những lời nói tức giận kia, vậy thì thật làm cho đàn ông chết mê chết mệt, ngay cả tôi, cũng phải quỳ dưới váy màu thạch lựu của cô...""Lương.. Tĩnh ...Hanh!" Dương Tư Dục dùng sức đẩy tay anh ra, không muốn bị anh đùa giỡn "Trò xiếc này, anh dùng với những người phụ nữ khác là được rồi, ít dùng những lời ngon tiếng ngọt nói với tôi, hại tôi hơn nửa đêm nổi da gà đầy ra đất."Lương Tĩnh Hanh nghe vậy cười ha ha "Tôi cảm thấy tính khí của cô ngày càng tệ, phải không?" Anh dựa lưng vào bàn làm việc của cô, bày ra tư thế mê người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã biết mười mấy năm."Nếu như anh cứ làm việc đến nửa đêm suốt một tuần lễ, ngủ không đủ giấc, Hormone rõ ràng mất cân đối, bao nhiêu tức giận đưa vào lời nói, anh thấy tâm tình của bản thân có thể tốt không?" Dương Tư Dục hừ lạnh."Dạ..dạ..dạ, là tôi không tốt." Lương Tĩnh Hanh đưa hai tay đầu hàng, nhưng không buông tha tiếp tục trêu chọc cô "Nhưng tôi cũng rất vất vả, bình thường nửa đêm cũng chưa ngủ, như tối nay cô gọi điện cho tôi, tôi cũng còn đang 'bận'!"Thật là không mở bình thì ai biết trong bình có gì vạch áo cho người xem lưng. Một câu nói, lại làm lửa giận của Dương Tư Dục cao hơn "Ở trên giường cùng phụ nữ lêu lỏng ăn chơi trác táng, diễm phúc tận hưởng, còn tôi thì bán sống bán chết làm việc cho anh, Lương Tĩnh Hanh, anh thật quá đáng." Cô chỉ vào chóp mũi anh, tức giận càng thấy lửa giận của mỹ nhân đang đốt đến đỉnh đầu, Lương Tĩnh Hanh cũng không dám trêu chọc "Được rồi...được rồi.. không đùa nữa, không đùa nữa, tôi thật sự khốn khiếp, cô đừng giận nữa được không?" Lương Tĩnh Hanh xác định hôm nay tâm trạng của cô vô cùng không dù Lương Tĩnh Hanh đã cầu xin tha thứ, nhưng cơn giận của Dương Tư Dục cũng chưa vơi bớt "Nếu như anh cảm thấy công việc này rất nhẹ nhàng, làm phiền anh mời người tài giỏi khác, tôi không cần bán sống bán chết làm, tốt nhất anh có thể tiếp tục phát huy tài năng của anh, dựa vào công phu trên giường là có thể làm được tất cả, kén chọn cô dâu mới .." Dương Tư Dục tức đến không lựa lời nói."Được rồi.. được rồi.." Lương Tĩnh Hanh phát hiện tình huống đã mất khống chế, lia lịa mở miệng đầu hàng "Hoàng thái hậu của tôi, bà cô của tôi, cô hãy tha cho tôi đi. Bớt giận, bớt giận!"Dương Tư Dục tức giận trợn mắt nhìn anh, thật lâu trầm mặc không nói, ngực phập phòng. Nhìn mặt anh thành khẩn, giống như đã biết bản thân sai, tức giận của Dương Tư Dục cũng giảm đi "Tôi kiếp trước nợ anh, đáng đời tôi làm trâu làm ngựa cho anh, giống như ..." Dương Tư Dục thở dài, mắt trợn trắng, ngay lập tức lắc vẻ mặt cô trở lại bình thường, Lương Tĩnh Hanh cũng biết đã qua được cửa ải này "Bà cô của tôi, cô cũng đừng tức giận." Anh mở miệng cầu xin tha thứ, đưa gương mặt tuấn tú lại gần cô, tươi cười xu Tư Dục hừ lạnh "Cái gì Hoàng thái hậu, cái gì bà cô.. Tôi già như vậy sao?" Cô tức giận mở miệng, đưa tay đẩy gương mặt làm tim mình mất tự chủ."Không già, không già." Lương Tĩnh Hanh không phải là không muốn sống "Đây chỉ là một danh xưng, cô như là tiểu công chúa của tôi..""Đủ rồi.." Dương Tư Duc giơ tay ngăn anh tiếp tục nói lời ngon tiếng ngọt "Gọi tôi là công chúa cũng được, nhưng không phải là tiểu công chúa thân ái của "anh", không cần gọi tôi như vậy." Đã biết anh chưa bao giờ thành thật, với phụ nữ nào cũng giống nhau, cho nên những lời đó cô không muốn nghe, nếu không sẽ có ngày cô coi đó là sự thật..Dương Tư Dục lắc đầu, không nên có những suy nghĩ kia "Chúng ta quen biết nhau đã nhiều năm, anh luôn đem phụ nữ đùa giỡn, tôi đã biết không nên nói với tôi, tỉnh lại đi." Dương Tư Dục lạnh mặt nhắc nhở anh."Tôi nói đều là sự thật." Nụ cười trên mặt Lương Tĩnh Hanh vẫn không thay đổi "Tôi tuyệt đối không dụ dỗ cô, cô ở trong lòng tôi, không giống những người phụ nữ khác." Giọng nói này thật dịu dàng, chậm rãi lọt vào tai Dương Tư Dục, cô sững sờ suy giống nhau? "Tôi với họ .. có chỗ nào không giống nhau?" Dương Tư Dục như bị thôi miên, không tự chủ thấy Lương Tĩnh Hanh cười to, hừ một tiếng. Bàn tay anh cố định trên mặt cô, không khách khí, không dịu dàng, dùng sức quơ quơ, giống như muốn vặn gãy đầu cô "Ở trong lòng của tôi, cô không phải là phụ nữ, cô là anh em tốt của tôi, là đồng nghiệp, cùng nhau đánh thiên hạ không ai có thể thay thế." Anh rất khẳng định giày xéo khuôn mặt lập tức Dương Tư Dục thấy bầu trời như có một đàn quạ lớn bay qua, che mất ánh sáng. Cô không phải là phụ nữ? Ở trong lòng anh ... Cô không phải là phụ nữ? Mặc dù đã biết trước chuyện này, nhưng chính tai nghe anh nói trong lòng cô cảm thấy thật bi thương."Nói cách khác, tôi chỉ là công cụ kiếm tiền của anh ." Dương Tư Dục giấu đi nỗi đau lòng của bản thân lạnh lùng nói. Đau, phải thật đau đến tận cùng, mới có thể chết tâm."Tại sao lại nói vậy?" Vẻ mặt Lương Tĩnh Hanh không thay đổi trêu chọc cô, chỉ muốn làm cô cười "Trước mắt, cũng chỉ có cô mới có bản lĩnh làm đối tác của tôi, tôi chỉ tin tưởng một mình cô!"Lời nói này mặc dù là trêu chọc, không nghiêm chỉnh nhưng lại là câu nói thật lòng của Lương Tĩnh Hanh. Trong thương trường lăn lộn đã lâu, không có tình bạn chân chính, đều xung đột lợi ích, có rất ít người có thể nói lời thật Dương Tư Dục không giống vậy. Qua nhiều năm, giữa bọn họ rất thẳng thắn, cô là người duy nhất anh không cần đề phòng. Ở trước mặt cô, anh không cần mang mặt nạ giả tạo, trêu chọc cô, quấy rầy cô, mặc dù khi tức giận cô mắng người không lưu tình, nhưng đó cũng là chuyện năng thiết kế áo cưới của cô có thể sánh ngang với nhiều nhãn hiệu nổi tiếng, từng có không ít người muốn khai thông quan hệ, nhưng từ đầu đến cuối cô không ruồng bỏ anh."Có bản lĩnh làm đối tác của anh hay gọi là công tụ kiếm tiền." Dương Tư Dục bổ sung "Nếu tôi không có bản lĩnh này, thì còn gì để nói!". Đừng tin anh! Đừng tin anh! Đừng tin anh! Những lời nói kia chỉ gạt người, chỉ để che giấu việc anh lợi dụng cô kiếm tiền, chỉ là nói dối mà thôi. Cô nhất định phải trấn tĩnh khắc sâu điểm Tĩnh Hanh nắm lấy cằm, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng gương mặt mệt mõi của cô, nhạy cảm phát hiện hôm nay cô thật kỳ quái "Dương Tư Dục!" Đột nhiên, Lương Tĩnh Hanh kêu tên cô, nghiêm Tư Dục quay đầu lại nhìn vào mắt anh, bị ánh mắt nghiêm túc của anh làm bối rối."Tôi không đùa với cô, trên đời này trừ cha mẹ tôi, tôi chỉ tin tưởng một người." Anh đột nhiên nắm lấy hai vai cô, đôi mắt đen chăm chú nhìn tin tưởng cô, chuyện này không phải giả. Anh biết, anh có thể tin tưởng cô. Nhưng thái độ ngày hôm nay của cô, thật khác thường như muốn kéo xa khoảng cách, làm cho anh không lấy đôi mắt đen sáng ngời của anh, mặc dù đã nhắc nhở mình không nên tin, nhưng trong lòng Dương Tư Dục rõ ràng cảm phải cô nên cảm thấy may mắn..? Thế giới này rất lớn, anh chỉ tin tưởng một người ngoài là cô. Hơi thở kiên định của anh truyền vào chóp mũi cô, mùi vị đó rất đàn ông. Lúc bắt đầu quen biết anh, cô đã nhớ kỹ mùi vị này trong lòng, cho là sẽ có một ngày khoảng cách của họ sẽ gần càng thêm không có chuyện đó. Trên người của anh, thỉnh thoảng sẽ thêm vào hương thơm của phụ nữ, kích thích chóp mũi cô, những mùi vị kia, không phải là của cô. Vì vậy, cô không sài nước hoa, cô luôn nhắc nhở mình, cô cùng những người phụ nữ đó không giống nhau. Mà anh cũng từng nói, cô cũng không giống những phụ nữ là, cái gì 'không giống nhau', cô lại không xác định được, nhưng cô cũng không muốn giống bọn họ "Haizzz...." Thở dài, Dương Tư Dục biết mình lại suy nghĩ Tĩnh Hanh lại hiểu lầm ý thở dài của cô, gương mặt tuấn tú đưa lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cô, không bỏ sót bất cứ điều gì trong đôi mắt cô "Cô không tin tôi?" Lương Tĩnh Hanh cao giọng, giống như nếu cô không tin anh, thật làm ô nhục vậy, cô lại thở dài, trả lời anh "Tôi tin." Hai chữ này dễ dàng khiến cho Lương Tĩnh Hanh tươi cười."Thật vui, cô nhất định phải tin tôi, giống như tôi tin cô." Lương Tĩnh Hanh ôm lấy mặt Dương Tư Dục, vui mừng muốn thưởng cho cô một nụ hôn nóng bỏng. Chỉ là, cuối cùng anh cũng không dám, buông tay rất anh buông tay, Dương Tư Dục lại cảm thấy mất mát, cũng chỉ cười cười "Nói thật, chúng ta đã hợp tác rất nhiều năm."Lương Tĩnh Hanh đột nhiên cảm thán "Qua nhiều năm như vậy, cũng nhiều người ra giá mời cô, cô thật sự không động tâm?""Tôi sợ phiền toái!" Dương Tư Dục lắc đầu "Phải bắt đầu một lần nữa, quá uổng phí thời gian."Về chuyện này, Lương Tĩnh Hanh ngược lại rất tin tưởng, cô luôn không thích xã giao, càng không thích chỉ làm cho có, lại vô tình đắc tội người ta cũng không biết "Cho nên, cô thà ở lại bên cạnh tôi, làm một nhà thiết kế bình thường, kiên trì ước mơ của mình, tuỳ ý để tôi giúp cô làm tốt quan hệ bên ngoài, thay cô nhận đơn hàng, thay cô giao bản vẽ."Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hỏi cô chuyện này, hôm nay đúng lúc có cơ hội, thuận tiện tâm sự."Đúng vậy, tôi có thể làm chuyện tôi thích, mà cũng có thể kiếm tiền trang trải cuộc sống, có cái gì không tốt?" Dương Tư Dục chuyển cây bút máy trong tay, cô rất thích cuộc sống hiện Tĩnh Hanh nhìn gương mặt thản nhiên của cô, giọng điệu bình tĩnh, trong lòng lại cảm thấy buồn bực "Cô chỉ muốn làm theo ý thích nên mới ở lại bên cạnh tôi? Không phải bởi vì ... một thứ gì khác?""Đừng nói với tôi là anh thấy uất ức." Dương Tư Dục liếc anh "Tôi nhận mấy đơn hàng kia, tiền lời đều rất tốt, anh chỉ bận rộn chuyện đi tìm phụ nữ hàn huyên một chút, nói chuyện tình cảm một chút, bán đi một ít tuấn tú trên mặt, thừa cơ nâng giá... Anh chịu thiệt thòi như vậy sao?" Cô nói một hơi không chút lưu Tĩnh Hanh nghe thấy trưng ra nụ cười yếu ớt, mới vừa rồi còn cảm thấy buồn bực, nghe những lời này liền mất đi "Cô nói chuyện nhất định phải thẳng thắn như vậy sao?" Luôn coi anh như thương nhân hám lợi "Dầu gì, tôi cũng phải nhắc lại những gì họ cần, để thiết kế hợp lý, cô vẽ ra bản thảo, trải qua điều chỉnh của tôi, mới có thể hoàn hảo."Về điểm này Dương Tư Dục không phải là không bội phục anh, anh luôn hiểu rõ ý muốn của các cô, dùng phương thức riêng để cô có thể hiểu, hình dung được, để cho cô thiết kế được một chiếc áo cưới phù hợp với cô nên nói hai người ăn ý, luôn có thể phối hợp không chê vào đâu được. Hay là nói bọn họ rất hiểu nhau, không cần nói năng rườm rà, cũng có thể hiểu tâm ý đối luận là nguyên nhân gì, bọn họ hợp tác với nhau có thể làm tăng thêm sức mạnh."Cho nên tôi nói, tôi ăn canh, anh cũng ăn bánh, đừng làm ra vẻ bị uất ức." Dương Tư Dục quyết định không tiếp tục cùng anh so đo "Chúng ta mau chỉnh sửa bản vẽ này đi." Cô lấy mấy bản thảo vừa vẻ xong, đưa đến trước mặt Lương Tĩnh Hanh để xuống.
Anh có một cái miệng ngọt chết người, lúc nói chuyện, sẽ nói yêu thương, nói những lời ngon tiếng ngọt, thậm chí có thể nói đến thiên trường địa anh chưa bao giờ nói những lời đó với cô, nhưng cô hiểu, tất cả đều là giả. Trong lòng anh, chưa từng nghiêm túc với ai, quan tâm người nào, anh thậm chí chưa từng có ý định dừng chân với người phụ nữ .. tình huống phát triển, nhưng cô không có cách nào đoán được hướng nào."Tư Dục, giúp tôi! Nể mặt giao tình của chúng ta nhiều năm, giúp tôi, chỉ cần lấy được dự án áo cưới này, về sau, cô lập gia đình, từ áo cưới, bánh cưới, một mình tôi tài trợ, tuyệt đối không có nửa câu oán than."Anh càng nói càng đưa ra nhiều điều kiện hậu đãi, không cho cô có thời gian suy nghĩ "Cô cũng biết áo cưới do chúng ta thiết kế, không phải trăm cũng chục vạn, có thể tiết kiệm không ít!" Anh rất hưng phấn đưa ra nhiều điều Tư Dục nhìn anh, không nói ra lời. Anh tự cho là mình đã đưa ra con mồi béo bở hấp dẫn cô mắc câu, nhưng không nghĩ đến, nếu như cô không có ý định kết hôn, thì những mồi câu kia hoàn toàn không có ý nghĩa..Anh nghĩ đến cô kết hôn, nhưng, cô là muốn gả cho ai, anh lại chẳng thèm để ý chút nào. Anh muốn cô giúp anh giao thiệp lấy về dự án kia, đây không phải là chuyện cô đau nhất. Chuyện làm cô đau nhất chính là, chuyện anh để cho cô tận mắt chứng kiến anh cùng một phụ nữ khác dây dưa, trao cho một người phụ nữ khác nụ cười quyến rũ của anh, trao cho người phụ nữ khác ánh mắt chết người của như là thất vọng đến cực độ, trong nháy mắt chiếm lĩnh hết tâm tư cô, hai mắt lạnh lẽo, đôi môi tái nhạt, cô không nghe được chính giọng của mình "Được."Cuối cùng, cô cũng đáp ứng thỉnh cầu của anh. Dương Tư Dục rũ mắt, để mặc cho lòng mình trầm xuống. Cô cũng muốn thử.. xem nhẫn nại của mình đối với anh còn bao lâu tiệc được tổ chức tại biệt thự lớn, lúc trước yên tĩnh, con đường lớn vắng vẻ, nay trở nên sáng rực từ đầu đường đến cuối đường. Triệu gia nhà cửa được đúc bằng đồng rộng mở, thực khách đông đảo, sân cỏ xanh mơn mởn trở thành bãi đậu xe, có thể thấy được thể diện của chủ nhân rất lớn, các nhân vật lớn trong giới thương trường đều có mặt đầy đủ, không khí rất náo Tĩnh Hanh cũng nằm trong danh sách khách mời, mang theo bạn gái là Dương Tư Dục, đúng giờ đi đến nơi. Xuống xe, hai người đi thẳng đến hội trường,Lương Tĩnh Hanh mặc dù khoác tay Dương Tư Dục, thái độ lịch sự thong dong, nhưng đôi mắt sắc bén đã đảo quanh một vòng trong hội trường tìm kiếm, rất nhanh đã phát hiện ra mục tiêu cũa bọn họ tối nay."Triệu tiểu thư ở đằng kia." Lương Tĩnh Hanh nói nhỏ vào tai Dương Tư theo tầm mắt anh, Dương Tư Dục nhìn thấy Triệu tiểu thư đứng cách đó không xa, bên cạnh có một mỹ nhân tóc Thời Tần, không làm việc cho công ty của gia đình, sau khi tốt nghiệp đại học trở về, tự thành lập công ty bên ngoài, là bạn thân của Triệu tiểu thư, cũng là đối tượng Lương Tĩnh Hanh muốn theo đuổi tối ánh mặt của một người phụ nữ để chấm điểm, cô ấy có một mái tóc dài tự nhiên, hai mắt to lại có thần, chứa đựng ý cưới nhàn nhạt, rất ưu nhã lại có phong cách, làm đàn ông nhìn không chớp mắt."Cô ấy rất đẹp." Dương Tư Dục dịu dàng mở miệng. Cô rất muốn bắt bẻ người phụ nữ trong mắt anh, nhưng lại chịu thua kém, người phụ nữ kia xác thực làm cho người ta mở rộng tầm mắt."Ai? Triệu tiểu thư?" Tròng mắt đen của Lương Tĩnh Hanh nhìn chằm chằm Diệp Thời Trần, không có một giay nháy Tư Dục không trả lời, chỉ yên lặng dời đôi mắt trong vắt đi nơi khác, cô gắng thu lại tam tư chua xót của mình. Từ khi anh bước vào hội trường, đôi mắt đã nhìn chằm chằm vào mỹ nhân tóc dài đó, giống như chớp mắt một cái cũng sợ mất nay, cô vì anh tỉ mỉ trang điểm, mái tóc dài được bới trên đỉnh đầu, lộ ra cái gáy duyên dáng, mặc dù lễ phục màu đen khiêm tốn, nhưng lại được thiết kế rất gợi cảm, váy đuôi cá, bên hông được khắc hoa thành từng đường ôm gọn vòng eo mảnh qua, anh không đặt cô trong lòng, chỉ nhàn nhạt khen cô một câu - Cô tối nay rất đẹp hơn, cũng chỉ là Diệp Thời Tần xinh đẹp. Mà Diệp Thời Tần xinh đẹp cũng không cần anh mở miệng nói, chỉ nhìn đôi mắt anh đã nói lên tất cả."Tôi không quen với những giao thiệp như vậy, tôi đi hít thở một chút, để bàn xong hợp đồng này, anh tốt nhất nên nói chuyện với Triệu tiểu thư trước rồi hãy đi tán gái."Dương Tư Dục bỏ lại mấy câu nói, xoay người rời đi. Muôn cô trơ mắt thấy anh nhìn một người phụ nữ khác đến chảy nước miếng .. Thật xin lỗi, cô không có lòng vị tha lớn như Tĩnh Hanh quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ nghĩ cô không quen với những trường hợp náo nhiệt, rất nhanh chuyển mắt sang mục tiêu của mình đi Tu Dục đưa mắt tìm kiếm, chọn một góc yên tĩnh đi đến. Âm nhạc vẫn vang lên, mọi người còn đang huyên náo, nhưng lỗ tai cô dường như ngăn cách tất cả, không muốn nghe thấy bất cứ điều nhanh, lễ phục màu đen biến mất sau cây đại thụ, hai vai trần trắng trẻo mặc dù mê người, nhưng cũng không ai có thể thấy được nơi cô đang tới nay, cô tự nhận mình không thích hợp với những buổi tiệc như vậy, cho nên đối với tất cả lời mời cô đều cự tuyệt. Bởi vì Lương Tĩnh Hanh mở miệng, cô mới căn răng đồng ý, chỉ là ...Đôi mắt trong suốt sáng ngời, không tự chủ được hướng đến nơi đang náo nhiệt, không rời tiêu điểm của mình - Lương Tĩnh cười, nụ cười tràn đầy tự tin, làm cho người ta cảm phục, phong thái ưu nhã, không trách được phụ nữ đối với anh hồn siêu phách tán, một lòng hãm anh thỉnh thoảng nói vài câu với Triệu tiểu thư, thỉnh thoảng như nói nhỏ bên tai Diệp Thời Tần, hết sức thong dong. Chỉ là .. bên môi Diệp Thời Tần chỉ mang nụ cười lễ phép, xem ra .. Mị lực của anh đã mất đi ưu thế, phải thêm chút sức mới cô khẽ nâng lên, ở một nơi không ai chú ý, đôi mắt trong sáng cũng không giấu diếm chứa đầy vẻ ưu thương. Tim của anh, không có ở trên người cô."Haizz.." Thở dài một cái, Dương Tư Dục lúc này mới hiểu, cô tự làm khổ mình đến không thể giải thích được sao nên nông nơi này, là muốn tránh anh, nhưng không ngờ, đến rồi vẫn một mực nhìn chằm chằm anh."Có có biết bây giờ điện thoại đi dộng được sử dụng rất tốt, chụp hình 'anh ta', có thể ngắm nhìn lâu hơn." Đột nhiên có một giọng đàn ông vang lên phía sợ Dương Tư Dục quay đầu lại, lảo đảo lùi lại ba bước chân. Một bàn tay rất nhanh đưa ra, ôm ngang hông cô, ổn định thân thể cô, miễn cho cô một thân tinh xảo lễ phục lại ngả chổng chân lên trời."Cám ơn." Dương Tư Dục xấu hổ đứng lên, đưa tay đẩy bàn tay đang ôm bên hông cô ra, anh ta ngược lại rất lịch sự thu tay, không có chút ý xấu dừng góc tối, người đàn ông toàn thân tây trang màu đen, mặc dù phong cách khiêm tốn, nhưng người may rõ ràng rất để tâm, hết sức hợp với thân góc độ một thiết kế sư mà nói, bộ tây trang trên người anh ta phơi bày đầy đủ hai vai rộng lớn, thắt lưng thẳng tắp, xem ra thân hình rất cao lớn."Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động một thân sĩ nên có." Dương Tư Dục nói chuyện rất thẳng thắn, nhắm thẳng vào sai lầm của anh góc tối truyền đến tiếng cười của người đàn ông "Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động của thân sĩ .. Như vậy, núp trong bóng tối rình đàn ông, chính là hành động rất kín đáo?"Người đàn ông trong bóng tối hỏi ngược lại, trong lời nói rõ ràng có ý nhạo báng. Nghe được anh nói như vậy, Dương Tư Dục biết, lúc cô nhìn Lương Tĩnh Hanh đã không cẩn thận để người này phát muốn mở miệng giải thích, nhưng lại cảm thấy đối với một người xa lạ, giải thích những điều kia cũng vô lúc cô ngẩn ra, người đàn ông đi ra khỏi bóng tối, lộ ra thân hậu thành thật, một gương mặt đàn ông chân khuôn mặt này nhìn rất quen."Tôi nói thật, cô không nghĩ nên chụp một tấm hình sao? Tôi thấy cô ngắm anh ta cũng chảy nước miếng rồi kìa." Người đàn ông nghiêm túc đề nghị."Thứ nhất, năng lực tự chủ của tôi rất tốt, sẽ không để nước miếng chảy ra. Thứ hai, tôi nhìn chằm chằm anh ta, không phải nguyên nhân như anh nghĩ, anh ta là ông chủ của tôi, tôi phải chú ý đến tình trạng của anh ta, tuỳ thời còn tiếp ứng." Cô đường hoàng giải đàn ông như bừng tỉnh hiểu ra "Thì ra là như vậy, tôi đã hiểu." Anh cười cười, giọng nói mặc dù vẫn có chút giễu cợt, nhưng cũng đã bớt đi rất ra người đàn ông này đang nói một đường nghĩ một nẻo, Dương Tư Dục lắc đầu "Đàn ông cười như vậy, thật sự rất đáng ghét, nhất là đối tượng được báo chí tạp chí viết đầy trên mặt báo để đẩy mạnh tiêu thụ. Là người đàn ông độc thân hoàng kim có một không hai, Triệu gia Đại thiếu gia, Triệu Mạnh Tề tiên sinh." Cô miễn cưỡng kéo ra khuôn mặt tươi dù trong lòng vẫn biết, lời này cũng không êm tai, nhưng cô không muốn che dấu bất mãn của mình. Bị người ta rình trộm bí mật của mình đã quá xấu hổ, người kia còn cố tình đạp vào nỗi đau của cô, thật sự làm cho cô không có cách nào bình tĩnh Mạnh Tề trên mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên "Cô biết tôi?" Anh khẽ cao giọng, vai tựa vào đại thụ kế bên, từ đầu đến cuối trên mặt vẫn là nụ cười chưa tắt."Đây là địa bàn của Triệu gia, tôi nên biết anh." Sắc mặt Dương Tư Dục giận hờn nhìn không thay đổi, tuỳ tiện tìm một lý do, trả lời anh lấy anh, cũng không phải như mình nói, chỉ là vì cô bước vào nhà của người ta, cũng nên tìm hiểu tình hình một chút. Thân là nhà thiết kế áo cưới, mỗi người chưa lập gia đình, nhất là người có địa vị trong xã hội đều là khách hàng của cô, cô cũng nên chú là tìm kiếm khách quá, trải qua chuyện vừa rồi, Dương Tư Dục không cho rằng bọn họ còn có thể làm đối tác."Cô biết tôi, còn nói chuyện với tôi như vậy?" Trên mặt Triệu Mạnh Tề đầy hứng thú. Phụ nữ biết anh, anh cũng không nhạc nhiên lắm. Chỉ kinh ngạc, người phụ nữ này biết anh, nhưng vẫn nói chuyện với anh như vậy, thái độ tự nhiên giống như cô nói chuyện với một người qua đường nào đó, cô thậm chí còn lười phải che giấu sự chán ghét trong biết rõ, vì anh nhiều chuyện, dòm ngó cô nhìn chăm chú một người đàn ông khác. Triệu Mạnh Tề không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, nhưng mới vừa rồi thế nhưng anh lại không quản được miệng của mình, dám cắt đứt suy nghĩ của là bởi vì, cô thật sự quá bi thương, đôi mắt trong veo kia như có thể bất cứ lúc nào sẽ rơi lệ. Anh chưa bao giờ thấy được một ánh mắt của một người phụ nữ nào thâm tình, chuyên chú như vậy, nhất là người đàn ông kia lại đang vui vẻ trò chuyện với người phụ nữ không phải là người dễ dàng mềm lòng, nhưng bởi ánh mắt cô mà cảm thấy đau long. Nếu như anh quấy rầy có thể tạm thời cắt đứt thương tâm của cô, vậy anh cũng nguyện ý thử một lần."Có người bởi vì anh là Triệu Mạnh Tề mà không nói chuyện với anh như vậy?" Dương Tư Dục học thái độ của anh, cũng không thu lại sự tức giận của có thể bớt phóng túng, nhưng cô không muốn. Đó là lý do vì sao cô không thích hợp với những trường hợp giao tiếp, chỉ thích nhốt mình trong phòng vẽ tranh thiết tốt quá, cô chẳng những chọc giận khách hàng tiềm năng trong tương lai, mà kế hoạch tiếp cận với thiên kim của Triệu gia cũng biến Mạnh Tề đầu tiên là ngẩn người, sau đó vui vẻ cười lên "Ha ha ha, ha ha.. ha ha." Mới đầu, anh chỉ là không biết trả lời sao, nhưng anh càng cười càng cảm thấy vui vẻ, thậm chí càng vui vẻ cười to Tư Dục có chút không hiểu nhìn chằm chằm anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ."Thật xin lỗi... hahhah... Thật xin lỗi, tôi thật sự ... hahah.. không có cách kềm chế." Triệu Mạnh Tề cố gắng khống chế mình, nhưng là sự vui vẻ từ đáy lòng tràn ra, như là sóng nước càng lan rộng hơn."Tôi đi ra ngoài." Dương Tư Dục khẽ nhếch mày, tiếc nuối mình không có tâm tình vui vẻ như anh "Thật cao hứng tôi có thể làm anh vui vẻ."Cô nhún vai khẩu bất đối tâm, dối trả trưng ra khuôn mặt tươi cười, xoay người rời đi."Từ từ .." Triệu Mạnh Tề hắng giọng, ngưng cười, bước đến trước mặt cô "Tôi thành thật xin lỗi, thật, thật xin lỗi, xin tiểu thư đừng nóng giận, cũng đừng vội vả bỏ đi."Dương Tư Dục nhìn anh đưa tay ra, từ từ nhìn lên khuôn mặt thành khẩn của anh, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô có thể nhìn ra được, anh ta thật lòng xin lỗi mình. Cô luôn luôn nóng nảy, giận cũng nhanh mà hết cũng nhanh, không cần thiết phải làm quá đáng, chứ đừng nói chi, đưa tay không đánh người đang tươi cười."Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng tôi cũng muốn đi ngoài." Dương Tư Dục hướng về phía anh gật đi đến đây, chỉ muốn làm cho mình tỉnh táo hơn, nhưng nếu đã không được, cũng không cần thiết phải ở lại."Ách.." Triệu Mạnh Tề thấy cô cương quyết muốn rời đi, khó có được chút luyến tiếc chấm dứt sự vui vẻ ngắn ngủi này "Ở lại tôi nói cho cô biết vì sao tôi cười vui vẻ đến vậy."Nghe vậy, mày Dương Tư Dục nhếch cao. Về chuyện này, cô có hứng thú muốn biết "Được, tôi ngược lại rất muốn biết, tôi đã nói gì khiến anh cười đến vậy."Cô học anh nâng cánh tay, lộ ra xương quai xanh mảnh khảnh, bờ vai trần hết sức mê người.
đủ rồi anh yêu em