đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi
Nghe truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn, giọng đọc hay, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Nghe trên mọi thiết bị máy tính, điện thoại di động, máy tính bảng.
Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi - Chương 13: Anh Đang Giục Cô Mặc Áo Của Anh Vào Muốn liên lạc với mọi người, hơn nữa khoảng cách cũng không xa lắm, đương nhiên phải mở bộ đàm. Ánh mắt Dương Cảnh Thừa vẫn đang lưu ý xung quanh, không có trả lời.
Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi Chương 82 Chương trước Chương tiếp Ra khỏi sa mạc, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Trên đường chính có ánh đèn xe lờ mờ. Lộ Diêu Diêu đưa mắt nhìn thì chỉ thấy những người khác trong đội cứu viện đang đứng cạnh xe cứu viện.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Lộ Diêu Diêu nắm lấy cánh tay của Dương Cảnh Thừa, ý bảo anh ngồi xuống rồi hãy nói. Cả hai bọn họ cùng nhau ngồi xuống đất.“Tôi vừa đi một lúc.” Anh nói, “Nhưng trước khi tôi rời đi bọn họ vẫn ở đây. Bọn họ uống nước hơi nhiều, chắc là đi giải quyết một số vấn đề.”Lộ Diêu Diêu lập tức hiểu ra. Mấy người kia không ở đây thật tốt, chỉ có hai người họ ở cùng một chỗ, cô cầu còn không được.“Nhà anh ở đâu?” Cô hỏi.“Thị trấn G.”“Là ở đâu? Nơi đó có đẹp không?”“Ừ.”“Có cô gái nào ở đó chờ anh không?”“Có.”Giọng cô lập tức lên cao, “Thật sao?”“Là thật.”Lộ Diêu Diêu đang suy nghĩ lời anh nói là thật hay giả. Đột nhiên cô muốn đi vệ sinh, cô nói với Dương Cảnh Thừa “Anh chờ tôi một chút.” Nói xong, cô bật đèn pin lên rồi đi Cảnh Thừa nhìn cô rồi thu hồi ánh mắt, ngồi dưới đất một Diêu Diêu đi rất xa, xác định không có ai rồi mới giải quyết vấn đề. Đèn pin càng ngày càng yếu, chỉ còn một chấm vàng nhỏ trên mặt đất. Cô đứng dậy xem phương hướng rồi nhanh chóng trở đường đi đột nhiên Lộ Diêu Diêu nghe có giọng nói thì thầm. Cô lắng tai nghe thử thì phát hiện âm thanh đó truyền đến từ cồn cát. Là giọng nói của một nam một nữ, có chút quen thuộc. Cô cầm đèn pin đi qua phía bên đó. Còn chưa đến đã nghe tiếng “ưm ưm”. Cô vượt qua cồn cát, dựa vào ánh sáng tờ mờ của chiếc đèn pin thì thấy hai người kia đang hôn nhau rất mãnh liệt. Hai người đó chính là Ngụy Dương và Trương Tinh Diêu Diêu nhanh chóng thu chân lại, xoay người rời đi. Cô không muốn phá vỡ chuyện tốt của người khác. Ngụy Dương là bạn trai của Vương Yến, nhưng lại ở cùng Trương Tinh Tinh. Khi Vương Yến bị đẩy vào trong sa mạc, cô đi tìm Trương Tinh Tinh hỏi tung tích của Vương Yến thì Ngụy Dương nghe được, biết Trương Tinh Tinh thích mình. Cô không ngờ Ngụy Dương sẽ vui vẻ tiếp nhận việc này.“Ai đó?” Ai ngờ cô vừa mới đi được một bước thì Ngụy Dương đã quát Diêu Diêu xoay người lại nhìn về phía hai người kia. Ngụy Dương cau mày, “Là cô?”“Thật ngại quá, làm phiền hai người rồi. Hai người tiếp tục đi.” Cô nói xong rồi bỏ đi.“Đứng lại!” Ngụy Dương bước nhanh đến ngăn Lộ Diêu Diêu lại.“Thế nào?” Lộ Diêu Diêu ngước nhìn người đang ngăn cản mình.“Cô… cô đừng có nhiều chuyện.”“Chuyện của mấy người tôi không có hứng thú.” Lộ Diêu Diêu liếc nhìn anh ta, “Bỏ tay ra, tôi còn chưa tính sổ với anh, đừng đến gây sự với tôi!”Ngụy Dương thả tay ra, Lộ Diêu Diêu đi tiếp.“Bà chủ Lộ!” Anh ta gọi cô Diêu Diêu quay đầu, kiên nhẫn nhìn anh ta.“Có thể chờ chúng tôi đi cùng không?” Ngụy Dương nói, “Chúng tôi bị lạc đường, không biết làm thế nào để quay lại.”Hai người họ đã quên mất đường trở về. Lộ Diêu Diêu mỉm cười. Ngụy Dương lập tức nói “Chỉ cần cô có thể dẫn chúng tôi về, tôi sẽ mua…con lạc đà mới cho cô, coi như…”“Ai cần cậu mua lạc đà chứ?” Lộ Diêu Diêu cắt lời anh ta.“Bà chủ Lộ muốn như thế nào thì mới hết giận?”“Muốn tôi hết giận cũng không phải là không thể. Sau khi tôi dẫn cậu trở về, cậu phải xin lỗi nó. Nó tha thứ cho cậu tôi sẽ hết giận.”“Bà chủ Lộ, cô đùa sao? Lạc đà biết cái gì mà tha với chả thứ?”“Tất nhiên là nó biết rồi!”“Được được được! Tôi đồng ý với cô. Cô đưa chúng tôi về với.”Lộ Diêu Diêu nhìn về phía sau Ngụy Dương, Trương Tinh Tinh dừng lại, lúng túng nhìn cô. Lộ Diêu Diêu không nói gì, xoay người rời đi. Ngụy Dương ngay lập tức đến kéo Trương Tinh Tinh cùng đi phía sau Lộ Diêu đi đang đi lên dốc, bỗng nhiên có cái gì đó lăn xuống trúng chân Lộ Diêu Diêu, làm cô cũng phải lăn đi. Khi dừng lại, chân cô rất đau. Lộ Diêu Diêu nghiến răng hỏi, “Ai đó?”. Mặc dù đèn pin rớt xuống đất nhưng cô biết là người đã đụng trúng đó cách Lộ Diêu Diêu không xa lắm, hét lên “Đau”. Là tiếng của Vương Yến. Lộ Diêu Diêu đau đến mức không thể ngồi dậy được. Ngụy Dương và Trương Tinh Tinh dùng đèn của điện thoại để tìm họ. Thấy Lộ Diêu Diêu và Vương Yến ngã sấp xuống gần nhau, hai người đều bất ngờ. Ngụy Dương suy nghĩ một chút rồi qua đỡ Vương Yến, còn Trương Tinh Tinh đỡ Lộ Diêu Diêu.“Ngụy Dương, em đang đi tìm anh, nhưng không tìm thấy, rồi ngã xuống đây. Cả người đều rất đau.” Vương Yến nằm trong lòng Ngụy Dương.“Để anh cõng em trở về.”Trương Tinh Tinh đỡ Lộ Diêu Diêu ngồi dậy, liếc mắt nhìn Ngụy Dương và Vương Yến.“Không được. Em phải nghỉ ngơi một chút. Ngụy Dương, ngồi ở đây cùng em nhé.” Vương Yến dùng giọng khẩn thiết ít khi dùng Dương nhíu mày, “Sợ đợi lâu sẽ nguy hiểm.”“Có anh ở đây, em không sợ nguy hiểm.” Vương Yến Diêu Diêu cau mày, “Chân của tôi cũng không đi được.”“… Vậy cô nghỉ chút đi.” Trương Tinh Tinh Yến nằm trong lòng Ngụy Dương, ôm chặt eo của anh ta. Trương Tinh Tinh ngồi dưới đất, nhìn qua một bên. Lộ Diêu Diêu không hứng thú để ý bọn họ. Chân cô thật sự rất đau.“Cô cố tình đúng không?” Lộ Diêu Diêu hỏi Vương Yến liên tục kêu Diêu Diêu nghĩ đến chuyện vừa rồi, cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Vào thời điểm cô bị đụng phải, dường như cùng lúc đó có một cánh tay đẩy cô nữa. Góc độ của lực đẩy này có phần không giống với việc sơ ý làm người khác ngã. Vương Yến cố ý! Mà tại sao chứ? Cô dùng ánh mắt sắc bén nhìn Vương Yến, “Cô không muốn chúng ta ra khỏi đây à?”Vương Yến chỉ lo la đau, không để ý đến Lộ Diêu Tinh Tinh và Ngụy Dương cũng không để ý đến lời của Lộ Diêu thấy thế, không nói gì nữa mà hỏi “Ngụy Dương, máy GPS của mấy người đâu?”“À, Yến Yến, máy GPS đâu?” Ngụy Dương hỏi người nằm trong lòng, anh ta đã đưa GPS cho cô.“Không… không biết nó rơi ở đâu rồi nữa.” Vương Yến cau mày, “Ngụy Dương, đau quá…”Lộ Diêu Diêu “Ngụy Dương, cậu đi tìm đi, GPS của tôi cũng rớt rồi. Chắc là ở phía trên.” “Đợi một chút nữa đi, chờ Yến Yến đỡ hơn một chút rồi tôi đi.”Lộ Diêu Diêu quay đầu nhìn Trương Tinh Tinh, “Trương Tinh Tinh, cô đi đi!”“Tinh Tinh…” Vương Yến gọi cô ấy, “Đưa tay cho tôi…”Trương Tinh Tinh đi trước mặt Vương Yến, cầm tay một tay Diêu Diêu cười khẩy, “Ba người mấy người giả bộ không cảm thấy mệt sao? Vương Yến, tôi biết mục đích của cô! Cô muốn chúng ta bị kẹt ở đây. Trên người cô bị thương không nặng như vậy!”“Bà chủ Lộ, cô nói Vương Yến giả bộ?” Trương Tinh Tinh nghi ngờ.“Đương nhiên là giả bộ! Nhanh đi kiếm GPS, sau đó gọi đội cứu hộ!”“Tinh Tinh… Ngụy Dương…” Vương Yến hét lên, “Em không có…”“Lúc nãy Ngụy Dương và Trương Tinh Tinh dan díu với nhau, cô cũng biết đúng không?” Lộ Diêu Diêu nhìn về phía Vương Yến, “Đó là lý do cô sẽ không bỏ qua cho bọn họ, không muốn để bọn họ rời khỏi đây. Mà tôi lại dẫn bọn họ trở về, cho nên cô cố ý lăn xuống để đẩy tôi một cái, làm chân tôi bị thương!”Ngụy Dương và Trương Tinh Tinh đều cau mày, nghi ngờ nhìn Vương Yến. Cô ta lắc đầu, “Cái gì mà dan díu? Ngụy Dương, Trương Tinh Tinh, hai người phản bội tôi sao?”“Không có.” Hai người bọn họ đồng thời nói.“Bà chủ Lộ, tôi và Tinh Tinh đang đi tìm Yến Yến, chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì cả, cô đừng có nói linh tinh!” Ngụy Dương ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Diêu nở bị chọc tức đến bật cười. Gió thổi mạnh làm cát bay lên. Lộ Diêu Diêu nhìn bầu trời đen kịt, “Không ổn rồi! Nhanh đứng dậy đi!”“Chúng ta đi thôi.” Ngụy Dương nói với Vương ta lắc đầu, “Chờ một chút đi.”Ngụy Dương gật đầu.“Đợi thêm nữa thì tất cả sẽ mất mạng!” Lộ Diêu Diêu quát Dương nhìn về phía Lộ Diêu Diêu, “Vì sao?”“Đồ đần!” Lộ Diêu Diêu chửi anh ta, “Sắp có bão cát!”Ngụy Dương đẩy Vương Yến đứng dậy, gió thổi anh ta lùi về phía sau. Có thể nhìn thấy chỗ này cát đang bay khắp bầu trời. Trương Tinh Tinh cũng luống cuống, “Đi nhanh đi, không kịp nữa rồi!”Lộ Diêu Diêu nhắm mắt, chỉ sợ không còn kịp nữa. Cô cố gắng bò dậy khỏi mặt đất, nhưng mới vừa đứng lên thì lại ngã xuống.“Bà chủ Lộ! Bà chủ Lộ! Lộ Diêu Diêu!”Cô nghe được tiếng của Dương Cảnh Thừa, lớn tiếng đáp lại, “Tôi ở đây! Tôi ở đây!”Dương Cảnh Thừa cưỡi lạc đà chạy đến, anh nhảy xuống, một tay ôm lấy Lộ Diêu Diêu đặt lên lưng lạc đà.“Đội trưởng Dương!” Trương Tinh Tinh và Ngụy Dương cũng hét lớn.“Đi đi!” Dương Cảnh Thừa cũng đem Trương Tinh Tinh bỏ lên lưng lạc đà, vỗ vào mông nó. Lạc đà liền chở Lộ Diêu Diêu và Trương Tinh Tinh chạy đi.“Dương Cảnh Thừa!” Lộ Diêu Diêu quay đầu lại hét lớn, “Dương Cảnh Thừa, anh chạy theo tôi!”Dương Cảnh Thừa nhìn về phía Ngụy Dương, “Đưa người phụ nữ của anh đi theo tôi!”“Tôi không đi!” Vương Yến càng lúc càng lớn, cát bay lên càng ngày càng nhiều. Ngụy Dương cố kéo Vương Yến, nhưng cô ta không chịu đi, anh ta liền bỏ Yến nằm trên mặt đất nhắm mắt Cảnh Thừa đành khiêng cô ta lên vai rồi bỏ chạy.*Lộ Diêu Diêu ngôi trên lưng lạc đà chờ Dương Cảnh Tinh Tinh hét “Bà chủ Lộ, đi nhanh đi!”“Muốn đi? Cô nhảy xuống!”Trương Tinh Tinh im đúng lúc xe của Triệu Tín chạy đèn xe, Lộ Diêu Diêu thấy được Dương Cảnh Thừa đang khiêng một người chạy trên cát.“Lên xe đi!” Triệu Tín nói với Dương Cảnh Cảnh Thừa mở cửa xe, đặt Vương Yến vào xe.“Lộ Diêu Diêu, Trương Tinh Tinh, lên xe hết đi!” Dương Cảnh Thừa nhìn hai người trên lạc Tinh Tinh liền nhảy xuống, leo lên Diêu Diêu đang nắm chặt dây cương của lạc đà, không có ý định lên Dương cũng chạy đến, vội vàng lên cát càng lúc càng lớn. Lộ Diêu Diêu biết không thể sống sót ở chỗ này, vỗ mông lạc đà, lạc đà chạy như Cảnh Thừa cau mày, leo lên xe nói Triệu Tín đuổi độ của lạc đà không bằng tốc độ xe được, Triệu Tín rất nhanh đã đuổi Cảnh Thừa nhảy xuống khỏi xe, bắt lấy lưng lạc đà nhảy lên, hai tay vòng qua người Lộ Diêu Diêu từ phía sau rồi nắm lấy dây cương.“Tôi và A Tục phải ở cùng nhau!” Lộ Diêu Diêu cho rằng anh muốn tách cô và lạc đà ra, thế nên cô quay đầu nói với Dương Cảnh Thừa.“Ngồi yên!” Anh đáp, “Lấy đèn pin đi! Trong áo của tôi!”
Dương Cảnh Thừa nắm chặt tay của Lộ Diêu Diêu. Anh vừa đi, cả người cô lập tức bị anh lôi theo khiến bước chân cô lảo đảo.“Tách ra tìm đi anh!” Cô lại phản đối một cách lần Cảnh Thừa nghiêng đầu nhìn cô “Lúc này em đừng nói lời vô nghĩa nữa!”Gió gào thét, cát bay đầy trời, bấy giờ bầu trời đã hoàn toàn tối sầm đi. Trong bão cát như thế này rất khó để mở mắt, vì thế Lộ Diêu Diêu nheo mắt nhìn anh “Không phải là em đang tranh cãi với anh! Trương Tục đã vào sa mạc mấy ngày nay rồi, nhất định phải sớm tìm được anh ấy! Tách ra tìm là biện pháp tốt nhất! Cũng đâu phải em chưa từng trải qua thời tiết như thế này, em sẽ không gây ảnh hưởng đến các anh đâu! Cũng không phải em chưa từng một mình tìm người trong đêm tối!”Dương Thừa Cảnh làm như không nghe thấy lời cô nói, anh không nhìn cô nữa, một tay khác lấy đèn pin ra từ trong túi rồi bật lên, sau đó chiếu đèn về phía trước, ánh sáng đèn chỉ có thể chiếu sáng hơn khoảng nửa mét. Lộ Diêu Diêu vội vã tìm Trương Tục nên cũng quên đem theo đèn pin. Cô hơi bực mình. Dương Cảnh Thừa nhìn phía trước, chậm rãi nói một câu “Nếu em không đi thì anh có thể cõng em đi.”“Vậy thì em đi với anh, buông tay em ra.” Cô đưa ra quyết Cảnh Thừa nhìn cô một cái, buông tay ra, dặn dò “Nhớ đi theo sát anh.”Anh đi về phía trước, còn cô đuổi theo. Cả hai tìm người trong phạm vi ánh sáng nhỏ hẹp. Nhóm của Triệu Tín ở phía sau Dương Cảnh Thừa, nhưng khi nãy anh đã ra lệnh cho bọn họ tách ra tìm người. Lúc này, các đội viên đang chia nhau ra tìm.*Hai tiếng sau, bão càng ngày càng lớn, Lộ Diêu Diêu phải cố gắng mở mắt, bước chân cũng chậm dần, cách xa anh tận mấy Cảnh Thừa dừng lại, xoay người chờ cô theo kịp. Cô giẫm một chân lên mép cồn cát, vô tình khiến cát rơi xuống, khiến cô “A” lên một tiếng rồi lập tức té ngã xuống cồn cát. Dương Cảnh Thừa lập tức chạy xuống dưới cồn cát, nhưng tốc độ lăn của cô cực nhanh, đến cuối cùng Dương Thừa Cảnh nằm xuống, lao đến cố gắng nắm lấy cánh tay của cô.“Em không sao chứ?” Anh ngẩng đầu, chiếu đèn pin vào người che đầu Lộ Diêu Diêu bị bung ra, lộ nửa mặt. Trên mặt vốn trắng nõn quyến rũ bây giờ dính đầy cát. Cô lắc đầu, “Em không sao.”Phần dưới cơ thể Dương Cảnh Thừa dịch về phía cô, nằm song song với cô trên cát.“Em quay mặt qua đây.” Anh Diêu Diêu khó hiểu xoay qua chỗ anh. Anh giơ tay lên, phủi cát trên mặt cô xuống.“Cảm ơn anh.” Lộ Diêu Diêu từ trong cát bò dậy, giơ tay chỉnh lại khăn che đầu bị bung Cảnh Thừa liếc nhìn cô một cái, cũng bò dậy từ trong cát, đứng nhìn cô chỉnh khăn che đầu. Chờ cô cột chắc, anh bèn kéo tay cô, rọi đèn pin dọc theo cồn cát bên dưới. Cô muốn hất tay anh ra nhưng lại bị anh nhìn cảnh cáo “Còn muốn bị té sao?”“Té trong sa mạc là chuyện bình thường mà.” Cô nói một Cảnh Thừa không nghe theo cô, không đợi cô trình bày thì đã kéo cô hơn hai giờ trôi qua, vẫn không phát hiện Trương Tục. Dương Cảnh Thừa dùng bộ đàm hỏi những người khác trong đội cứu viện nhưng cũng không có phát hiện gì.“Mấy hôm nay thời tiết xấu, buổi tối gió cát lớn, mong Trương Tục trăm ngàn lần đừng có chuyện gì.” Trong mắt Lộ Diêu Diêu tràn đầy lo lắng, ánh mắt vẫn theo ánh sáng đèn pin tìm kiếm. Nhưng thời tiết như vậy, phạm vi đèn pin cầm tay chiếu sáng là quá càng khuya, gió cát càng lớn, bọn họ bước trong sa mạc ngày càng khó Cảnh Thừa cũng té ngã một lần, kéo theo Lộ Diêu Diêu lăn xuống sườn cát. Chờ dừng lại thì hai người cũng đúng lúc nằm ngửa, Lộ Diêu Diêu thật sự không còn sức để đi. Cô quen thuộc sa mạc nên thực tế cô rất ít khi vào sa mạc vào đêm mùa đông, bởi vì quá lạnh, gió cát quá lớn, lại cực kỳ không an toàn.“Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.” Dương Cảnh Thừa nghiêng đầu nhìn Lộ Diêu Diêu Diêu vẫn còn thở hổn hển. Cô nghiêng đầu nhìn anh, “Không thể nghỉ được.” Cô vừa nói xong, lập tức trở mình muốn bò dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào lại ngã vào trong cát. Qua một lúc lâu, cô lại bò dậy, đứng trước mặt Dương Cảnh Thừa, nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc nói, “Đi thôi.”Dương Cảnh Thừa giữ chặt tay cô rồi kéo cô xuống. Cơ thể cô ngã nhào bên cạnh anh. Cô lại cũng không có sức bò dậy. Cô quay đầu, giận dữ lườm anh “Anh làm gì vậy?”Anh cầm đèn pin trong tay còn lại, đặt ở trên cát, ánh sáng mịt mờ nên anh chỉ lờ mờ nhìn thấy ánh mắt của cô, nói “Nghỉ ngơi một chút.”“Trương Tục bặt vô âm tín, còn có thể đang trong tình trạng nguy hiểm, em làm sao có thời gian để nghỉ ngơi?”“Vậy em có thể đi không? Hay là anh phải cõng em đi tìm người?”Lộ Diêu Diêu thở phì phò, “Nếu không phải anh kéo em thì em bây giờ em đã có sức rồi!”Anh kéo cô một cái, để cô nằm trên ngực anh. Cô đấm lên ngực anh một cái. Anh tắt đèn pin, ánh sáng duy nhất đã mất, chỉ còn lại bóng tối. Tay anh đè đầu cô, để mặt cô tựa lên tim anh.“Em giữ sức đi.” Anh buông lỏng nắm đấm, nằm trên người anh không nhúc nhích. Cô thật sự không còn sức.“Biết sớm thì em đã dắt A Tục theo, có lẽ nó có thể giúp được.” Cô nhỏ giọng Cảnh Thừa nói, “Gió cát lớn như vậy, rất khó để nó tìm được.”Cô im lặng không lên Cảnh Thừa nói tiếp “Yên tâm, anh chắc chắn giúp em tìm được người.”Đêm tối mịt mù chỉ có âm thanh gió cát. Lộ Diêu Diêu cảm giác được cát rơi trên người cô, càng lúc càng nhiều, dường như cô và anh sẽ nhanh chóng bị chôn vùi trong cát. Cô biết thời tiết lúc này rất xấu, nhưng cô không thể bò dậy nổi.“Cảnh Thừa.” Tạm thời không đi được, cô chỉ đành như vậy, nhưng giọng nói của cô thì thào vừa bất lực lại vừa lo Cảnh Thừa thở dài, buông đen pin đã tắt, cầm tay cô rồi đưa lên môi anh, khẽ hôn một cái lên mu bàn tay, “Làm sao để có thể trở về như lúc trước? Diêu Diêu, bà chủ Lộ dũng cảm dám làm, mặt luôn tươi cười có thể trở lại được không?”Hai người chưa chia tay, nhưng khoảng thời gian này lạnh nhạt như vậy. Tim Lộ Diêu Diêu đau không nói lên lời. Đây không phải tính cách của cô. Nhưng di chứng cha mẹ anh ly dị lại hiện lên trong đầu cô. Tâm trạng cô rối bời, đặc biệt là không cam rơi trên người cô càng lúc càng nhiều. Cô bỗng nhiên có một ý nghĩ, bây giờ dù có phải cùng chết như vậy với anh, cô cũng bằng lòng.“Vậy anh nhớ em đã nói gì không?” Mặt cô tựa lên ngực anh, trong bóng tối bỗng nhiên trả lời.“Mỗi câu đều nhớ, nhất là yêu anh, thương anh.”Im lặng một lúc lâu, Lộ Diêu Diêu mới lại mở miệng, “Dương Thừa, em không muốn quan tâm đến chuyện đó. Vứt bỏ anh ấy đi! Người mà em không gặp mấy chục năm thì có liên quan gì tới em?”“Hửm?”“Em phải ở bên cạnh anh!”Cô chợt thay đổi khiến anh ngạc nhiên lại vui mừng “Đây mới là bà chủ Lộ mà anh biết.”Anh nâng đầu cô, cúi đầu hôn lên môi cô một cách mạnh mẽ trong bóng này, gió gào thét, hạt cát vô hình bỗng từ trời rơi xuống.
Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. “Đội trưởng Dương, bà chủ của khách sạn Long Môn nói là cô ấy vừa ý anh.”“À, còn tôi thì không vừa ý cô ấy.”Đêm hôm đó, sau khi trở về từ cồn cát. Anh nhìn thấy trên tay phó đội trưởng đang cầm bông hoa liền hỏi” Cúc dại này đâu ra vậy?”“Bà chủ của khách sạn Long Môn kêu nhân viên đem tới cho anh, muốn vứt sao?”Nhìn thoáng qua, ánh mắt có phần ghét bỏ” Tìm đại cái bình nào đó cắm nó vào.”Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm Đợi Em Trở Về Sẽ Nói Yêu Em hoặc Cơ Trưởng Cất Cánh Đi của cùng tác giả.
đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi